Magnolia (1999)

Dạo này tôi viết ít vì muốn bài viết ra hồn một chút chứ không phải mấy thứ tạp nham mà tôi tạo ra trong những ngày đầu lập blog: vớ vẩn, ít thông tin, từ ngữ nghèo nàn. Đến cả tôi khi đọc lại chúng còn cảm thấy chán. Nhiều khi muốn viết một thứ gì đó. Ờ! Cảm xúc lúc đó thì dạt dào nhưng từ ngữ hạn hẹp, cảm thấy nó nhưng không có khả năng diễn tả nó. Ngồi vắt óc ra những thứ từ ngữ có cánh, tự ép mình vào khuôn khổ rồi chỉ trong tích tắc những cảm xúc đó biến đâu mất. Tự mình xoay vòng trong bế tắc, một vòng lặp không lối thoát. Chán nản quá khứ, muốn hiện tại tốt đẹp hơn nhưng chẳng khá hơn là bao

Magnolia 2

Sự căng thẳng tê tái. Ám ảnh về tội lỗi, về sai lầm của quá khứ, những thất bại của hiện tại. Nó giống như căn phòng với những bức tường phẳng phiu, không cửa, thậm chí không có một vết nứt. Nó dần dần co hẹp lại, bó chặt lấy ta, ta cuồng điên muốn chạy trốn, đập phá trong căn phòng chẳng có thứ gì, cảm thấy bất lực rồi tự quỳ gối ôm chặt lấy bản thân và khóc một mình.

Đúng 3 tiếng đồng hồ không hề nhẹ nhàng, Chỉ một chút khoảnh khắc buông thõng cả thể xác lẫn tâm hồn trong giai điệu buồn bã, buồn đến não nề trong yêu thương và tiếc nuối. Khoảnh khắc trầm lắng ấy thực chất chỉ là mắt bão mà thôi. Nó yên lặng chút xíu để ta thở vài hơi, để ta có khao khát bỏ chạy, buông xuôi tất cả. Làm ơn, làm ơn dừng lại đi, tất cả những đau khổ này. So Just give up.

Cuộc đời vẫn cuốn trôi ta đi như thường lệ, dù có muốn hay không. Vậy hãy tự cho ta một cơ hội, cái thứ dễ dàng có được mà ta không phải xin xỏ ai, nhưng cũng không dễ để tự mình tìm thấy.

Ai cũng có góc khuất của mình, một thứ nhỏ bé nhưng nặng nề với biết bao mưu toan để che giấu nó. Ta tưởng rằng ta sẽ thoải mái khi người khác nhìn thấy vẻ ngoài đẹp đẽ đó, nhưng không, nó giống như căn bệnh ung thư, tích tụ, tích tụ dần và đánh gục ta lúc nào không hay.

Ai cũng cần cháy một lần trong đời để đốt hết những thứ vỏ bọc đó, ít nhất là với những người mà ta yêu thương hoặc hận thù.

60 phút đầu là những sự kiện nhàm chán, rời rạc, không ăn nhập với nhau. Tại sao lại như thế? Vì chúng là những vỏ bọc không tì vết. Nhưng khi chúng bị lột ra thì câu chuyện đã hoàn toàn thay đổi. Nhìn sâu vào tâm can họ, vào những cảm xúc chân thực nhất, mãnh liệt nhất khiến người xem cũng phải dâng trào theo.

Có điều gì đó đang diễn ra (cơn mưa ếch chỉ là một cách diễn giải lạ lùng cho nó), những nhân vật đã thay đổi, và tôi cũng đã thay đổi cách nhìn của mình dành cho , diễn xuất của anh trong bộ phim này quá tuyệt vời.

Cuối cùng thì cầu vồng cũng đang dần hiện ra.

Bài viết này mới có khoảng 600 từ, tôi có nên viết thêm nữa không? Không! Đừng nên cố làm gì. Tiếp tục đọc

Edge of Tomorrow (2014)

Xem phim này mà cứ nhớ đến thời trẻ trâu, thích cày game ở chế độ Hard mode, nhưng gặp chỗ khó chết đi sống lại mấy lần mà mãi không qua màn nổi lại thấy nản khó tả, nhưng vẫn ráng để về nước. Ôi cái cảm giác đó, khi chiến thắng tất cả, vượt qua bao nhiêu gian nan khổ ải thì cuối cùng đã gặt hái được trái ngọt, nghĩ về những năm tháng gian khổ vừa qua, sự kiên trì của bản thân cùng với việc vắt óc ra suy nghĩ phương án giải quyết thì thấy mình quá chi là giỏi! Ôi mình phục mình quá 🙂

Một phút tự sướng, tự kỷ đã kết thúc. Giờ là nhiệm vụ chính: Bình loạn phim

Edge of Tomorrow có một kịch bản chẳng lấy gì làm mới mẻ. Với tất cả các fan film thì sẽ thấy nó giống với một bộ phim nào đó. Đó chính là The Matrix và  Groundhog Day nữa, lấy kịch bản từ một câu chuyện “cổ tích” và ghép nó với cách tạo hình nhân vật trong một bộ phim hành động – viễn tưởng để tạo thành một tác phẩm mới. Đó không phải là một sự chắp vá khập khiễng mà là một sự vay mượn ý tưởng có cải tiến (nếu đúng là tác giả Edge of Tomorrow có vay mượn ý tưởng từ hai bộ phim trên). Có khá nhiều người chê bộ phim này với ý kiến cho rằng cách thể hiện câu chuyện dưới màn ảnh thua xa  tiểu thuyết gốc All You Need Is Kill. Câu chuyện gốc thì logic, cao siêu khiến cho người đọc nhức đầu trong khi bộ phim được quảng cáo là sẽ hại não khán giả nhưng thực tế thì lại khá dễ hiểu.

Mới xem bộ phim này chiều nay, khá lâu sau khi nó được chiếu rạp, thậm chí là so với thời điểm bản torrent xuất hiện. Bởi nghe nói bộ phim này không thành công về mặt doanh thu, có nhiều đánh giá tiêu cực về nó cộng với việc tôi không thích phim hành động của Tom Cruise, mặc dù đây là mảng mà anh rất thành công – tôi có xem loạt phim Mission: Impossible của anh nhưng thú thực là toàn xem để giải trí đơn thuần khi mà chẳng kiếm được phim gì mới để xem. Vì vậy khi xem bộ phim này tôi cũng có mục đích như thế và không có một sự kỳ vọng nào về nó.

Trong bài viết này tôi không ca ngợi Tom Cruise vì vốn không thích lối diễn xuất của anh, mà lý do tại sao không thích thì cũng chẳng biết nữa!? Nhưng đánh giá một cách khách quan thì hầu hết tất cả các bộ phim anh đều diễn tròn vai của mình, rất ổn định nhưng lại không có đột phá. Lối dẫn truyện mới chính là thứ khiến tôi phải chú ý. Vào đề một cách nhanh chóng nhưng không một lời giải thích khiến khán cảm thấy tò mò , đoán già đoán non về những sự kiện khó lý giải. Một câu chuyện được lặp đi lặp lại nhưng mỗi lần có khác một chút vì phép thử sai của nhân vật chính, thử hoài mà không thoát được ngõ cụt  khiến cho khán giả bức bối, rồi một khúc cua đột nhiên xuất hiện khiến dòng chảy đổi hướng. Mọi khúc mắc vừa mới được giải tỏa thì một ngõ cụt khác lại xuất hiện, lại phải luẩn quẩn tìm lối ra.

Cũng giống như những bộ phim được xây dựng với mục đích thu hút khán giả, Edge of Tomorrow không chỉ kích thích trí tò mò của khán giả mà trong nó còn đan xen những tình huống gây cười và những khoảng lặng vì tình cảm và sự hy sinh mà các nhân vật trong phim dành cho nhau.

Đánh giá chung của HMP về bộ phim này: vừa gây ức chế nhẹ vừa gây cười; kỹ sảo, hành động đẹp cộng với một chút tình cảm; cái kết có hậu làm người xem không bị trằn trọc nếu xem vào buổi tối. Những yếu tố này đan xen, hòa quyện một cách vừa phải làm nên một bộ phim giải trí đáng xem.

Nhìn chung thì khi xem bất cứ bộ phim nào thì luôn có sự đánh đổi trong đó, có thể nó sẽ thỏa mãn mục đích của bạn và cũng có thể khiến bạn tiếc nuối vì thời gian đã bỏ ra, đôi khi còn gây ức chế nữa. Người khác thích bộ phim này còn bạn thì không, hoặc ngược lại. Vì vậy những đánh giá của người khác mà bạn đọc được đều chỉ mang tính chất tham khảo, cái quan trong hơn cả chính là kinh nghiệm đánh giá một bộ phim trước khi xem nó của bạn. Tiếp tục đọc

Rain Man (1988)

Khi nhắc đến Tom Cruise thì có lẽ ai cũng biết đây là một diễn viên tài năng được biết đến với series phim hành động mission impossible, nhưng không phải ai dũng biết rằng trước đây anh cũng đã đóng trong một bộ phim tình cảm rất nổi tiếng, bộ phim được bình chọn là 1 trong 100 bộ phim hay nhất mọi thời đại của IMDB Tiếp tục đọc