Frozen (2013)

Cô Tấm không tự sinh ra cũng không tự mất đi, cô chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác!

Truyện cổ tích bắt nguồn từ đâu? Hầu hết chúng là từ dân gian, có nghĩa là không có một tác giả cụ thể. Chắc chắn có một ai đó tạo ra bản gốc nhưng qua quá trình truyền miệng từ thế hệ này sang thế hệ khác chúng được chỉnh sửa, thêm thắt, thay đổi để phù hợp với xã hội. Hầu hết những bạn trẻ ở thế hệ 8X trở đi khá quen thuộc với hình tượng cô Tấm hiền lành trong phiên bản sách giáo khoa nhưng không nhiều người thực sự được nghe một phiên bản xa xưa của cô Tấm thời ông bà chúng ta. Trong phiên bản cô Tấm mà bà ngoại tôi kể thì cô ấy chẳng hiền lành gì, cô ấy dội nước sôi rồi ngâm mắm con nhà người ta luôn mà.

Rõ ràng là tất cả mọi người trong chúng ta đều có quyền tạo ra một phiên bản mới của truyện cổ tích, còn việc phiên bản đó có sống sót được bao lâu là tùy thuộc vào việc cộng đồng có chấp nhận nó hay không?

Không chỉ ở Việt Nam mà kể cả ở nước ngoài, những phiên bản cổ xưa của truyện cổ tích không phải dành cho trẻ em, nội dung thì đẫm máu, bạo lực, người tốt nhiều khi không nhận được cái kết có hậu. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng ở thời điểm đó xã hội chưa coi trọng việc sáng tác truyện cho trẻ em và truyện cổ tính phản ảnh một phần thực trạng xã hội quá khắc nghiệt lúc bấy giờ. Còn ở xã hội hiện đại, truyện cổ tích được khoác lên mình nhiều bộ áo mới nhân văn hơn và có tính giáo dục tốt dành cho trẻ em. Tại sao lại là nhiều bộ áo mới? Dễ hiểu thôi, trong một cuộc sống bận rộn, guồng quay xã hội ngày càng nhanh thì tất cả mọi thứ muốn tồn tại được phải luôn biết tự tân trang cho mình, thay đổi vẻ ngoài liên tục để không bị lãng quên.

Ngày này truyện cổ tích được viết lại rất nhiều lần bằng nhiều cách thức khác nhau: văn học, tranh vẽ, điện ảnh,… mỗi phiên bản lại có một vài điểm mới tùy thuộc vào óc sáng tạo của người nghệ sĩ.

Walt Disney là một trong những hãng phim mà tôi rất yêu thích từ tấm bé cho tới khi đã lớn, tôi yêu những câu chuyện cổ tích được họ kể lại bằng khiếu hài hước và con mắt sáng tạo. Tôi nhớ rất rõ Pinocchio, Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Vua sư tử,… từng được chiếu trên VTV2. Ôi thời đó! Những bộ phim rất hay mà tôi không thể nào quên, tuy nhiên cách kể chuyện đã quá cũ, không còn phù hợp với thời đại ngày nay, tất cả mọi thứ đều cần phải thay đổi.

Frozen

Bắt đầu từ việc Brave giành một giải Oscar năm 2013. Đó là một điều bất ngờ dành cho một bộ phim hoạt hình xem được, đầu tư không quá kỹ lưỡng cho những bài hát, tình tiết đơn giản nhưng nó có một điểm mới không đi theo lối mòn của những bộ phim trước kia: công chúa không nhất thiết phải đi cùng hoàng tử. Từ chiến thắng này có lẽ Walt Disney đã nhận ra rằng có lẽ họ cần thay đổi để phù hợp với cách nhìn mới của khán giả.

Tiếp nối thành công của Brave, Frozen mang về cho Walt Disney hai giải Oscar vào năm 2014 một cách rất thuyết phục. Tôi thích xem Frozen vì tình tiết hài hước dễ thương, cảnh quay đẹp mắt, nhạc phim hay và tạo hình nhân vật quá tuyệt vời. Elsa trở thành nàng công chúa Disney mà tôi yêu thích nhất, một hình mẫu điển hình của phụ nữ hiện đại, độc lập tự chủ và thích tự do. Không chỉ nổi bật ở tính cách, nàng công chúa này cũng có khuôn mặt rất sắc xảo, một tạo hình rất mới so với những nàng công chúa trước đây.

Happy ending bằng một đám cưới là một điều tốt nhưng không có đám cưới người ta vẫn có Happy ending như thường. 

Tiếp tục đọc

Advertisements

Big Hero 6 (2014)

Tôi được cái may mắn là chậm hiểu, dễ tính và không có con mắt nghệ thuật. Nhờ thế mà hầu hết những tác phẩm điện ảnh mà tôi xem thì cái mà tôi cảm nhận được đầu tiên là những thứ hay ho trước, những hạt sạn thường không được chú ý để dễ dàng bỏ qua hay thậm chí chẳng thấy được nó. Nói một cách chung nhất là tôi thích nhìn vào màu hồng hơn là màu xám, thế nên khi viết về một tác phẩm điện ảnh thì toàn là khen thôi mà chẳng mấy khi chê nó.

Tôi đã từng đọc được một số bài review về Big Hero 6 sau khi xem bộ phim này, người viết khá chuyên nghiệp. Trong những bài viết đó cái mà tôi chú ý nhất là những hạt sạn mà tác giả tìm ra được. Thực ra thì đọc cho biết thêm thôi chứ nó chẳng ảnh hưởng đến sự yêu thích của tôi dành cho bộ phim này, vì khi xem phim tôi chẳng để ý, thậm chí cũng chẳng biết đến mấy hạn sạn đó bởi cái mà tôi để ý đến nhất là con robot – ôi chu choa sao mà nó dễ thương vượt mức quy định thế, to, tròn, trắng, mập, mềm; chỉ muốn ôm rồi cắn cho mấy phát thôi.

BIG HERO 6

Thôi, tạm dừng lại ở đây, những cái hay ho hãy để sau mà hãy điểm qua những hạt sạn người khác tìm thấy mà tôi chú ý nhất:

Big Hero 6 bị mang ra để so sánh với những tác phẩm kinh điển khác của Walt Disney, bởi nó không dở những cũng chẳng đủ hay để chinh phục cái nhìn của những người đã không còn nhỏ. Cái cốt truyện ý nghĩa nhưng lại quá đơn giản để ghi dấu đủ sâu trong tâm trí người xem. Trước kia Walt Disney không chỉ chinh phục các bạn nhỏ mà kể cả người lớn cũng không thể bỏ qua những tác phẩm của hãng phim này. Theo tôi thì nó có thể đúng mà cũng có thể không. Nhớ lại ngày xưa, khi những người lớn đang còn nhỏ, họ không có nhiều thứ để xem, những bộ phim hay ho mà hiếm hoi luôn ghi dấu rất đậm trong tâm trí người xem. Vì thế mà đến bây giờ khi họ đã lớn thì họ tin rằng chúng chinh phục được mọi lứa tuổi.

Marvel mang theo căn bệnh trầm kha của mình vào cả những bộ phim hoạt hình. Nhớ có ai đó nói về bộ phim này là cảnh quay có vẻ rộng lớn nhưng thực ra lại quá nhỏ bé như trong một quả cầu tuyết vậy – tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm đó. Cứ nhìn vào mấy cảnh đánh nhau trong các bộ phim khác của Marvel thì biết, hồi đầu thì thấy đã nhưng mấy phim về sau chẳng có gì mới mẻ cả, cái không gian bé tí mà đánh nhau đùng đoàng trong đó, cho quách một quả bom là phe ta phe địch chết hết.

Sự lai tạp giữa Mỹ và Nhật: Chính bản thân tôi cũng nhìn thấy cái này nhưng vẫn dễ dàng bỏ qua ở phần đầu của bộ phim, nhưng đến phần tạo hình cho những anh hùng thì thấy khá thất vọng, nhìn cứ như “GAO ồ” vậy. Haizz, gạt nó qua một bên để xem tình tiết thôi, cũng tại mình từ bé vốn không có thiện cảm với phim siêu nhân Nhật Bản.

Big Hero 6 2

Những dấu cộng to đùng dành cho bộ phim. Để thấy hết cái hay của Big Hero 6 thì hãy xem nó với góc nhìn của một đứa trẻ, hiểu những cái gì đập vào mắt trước tiên chứ đừng có vừa xem vừa xét nét. Vì xét cho cùng thì nó cũng chỉ là một bộ phim giải trí:

Nhiều bất ngờ nhỏ dễ thương trong bộ phim. Nếu là một thằng nhóc thì chắc chắn mở đầu của bộ phim chẳng thể chê vào đâu được. Cảnh đánh nhau hoành tá tràng của hai con robot, tóe lửa, bốc khói, rụng rời tay chân, nhưng….. Hehe chúng chỉ là những robot nhỏ bé mà thôi. Từ đã con mắt chuyển sang bất ngờ và cười khanh khách. Chưa dừng lại ở đó. Một con robot dễ thương do một thằng nhóc nhỏ xíu (chắc bằng tuổi với mấy bạn nhỏ đang xem Big Hero 6) điều khiển, roẹt roẹt hai nhát đứt làm ba, xịu lơ luôn. Nhưng chỉ vài tích tắc sau con robot đó “biến hình” để giành lại chiến thắng. Đến đây thì người lớn còn chẳng chê được chứ đừng nói đến trẻ con.

Không có những khoảng lắng đủ sâu thì bù lại Big Hero 6 có đầy đủ những phút cào trào cách nhau những khoảng thời gian vừa đủ khiến người xem lúc nào cũng dán mắt vào màn hình để không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào: Trận đấu Robot – Phòng thì nghiệm – Baymax đi tìm những robot tí hon – Trận chiến với kẻ giấu mặt – Thiết kế trang phục cho những anh hùng – và trận chiến cuối cùng.

Bộ phim gieo vào đầu con trẻ những hoài bão to lớn, giống như Doreamon đã từng làm vậy, 14 tuổi ham ăn ham chơi, nghịch dại nhưng làm ra nhiều kỳ tích. Những pha hành động rượt đuổi không chỉ gay cấn mà còn hài hước và đầy màu sắc thì làm gì mà có đứa trẻ nào không thích. Không chỉ mấy thằng nhóc thích mà những cô nhóc cũng thích nữa chứ. Baymax cứ như là cục kẹo bông nhìn là đã muốn ôm rồi.

Cái kết ý nghĩa giống như một câu chuyện cổ tích để bất cứ đứa trẻ nào cũng có thể mỉm cười yên giấc sau khi xem nó. Baymax chắc chắn không có những tình cảm và suy nghĩ của con người nhưng với một cái nhìn đơn giản và đầy thiện cảm thì con Robot này chẳng khác gì một con người. Ngoại hình đơn giản nhưng rất dễ gần, mục đích cũng rất đơn giản nhưng cũng rất cao cả.

Thế đấy, đây bộ phim có đối tượng chính là trẻ em nên người lớn muốn xem cũng nên tự coi mình như một đứa trẻ. Tiếp tục đọc

Clip hoạt hình ngắn

Dạo này viết ít quá, nhìn chung là mệt nên không muốn viết. Vì thế mà bài viết này cũng ngắn ngủn, không phải ngắn mà nó kém chất lượng đâu nhé. Ngắn nhưng rất ý nghĩa đó, mình xem những clip này lâu lắm rồi, tối nay bỗng dưng nhớ về nó, ôi xem lại mấy lần mà vẫn thấy hay.

Just watch and smile 🙂

Tiếp tục đọc

5 Centimeters Per Second (2007)

Tôi muốn chạm tay vào quá khứ thêm một lần nữa, One more time, one more chance – thêm một lần nữa thôi, thêm một cơ hội cuối thôi. Nó da diết quá, tinh tế quá, cảm xúc của buổi đầu biết yêu, trong sáng lắm và cũng mãnh liệt lắm, muốn níu kéo mọi thứ, chăm sóc cho những điều đáng giá nhưng trò đùa của số phận lại khiến ta xa rời nhau.

Tôi đã yêu và muốn được yêu thương, người đó ở đây, ngay tại đây, cùng trò chuyện, cùng tâm sự nhưng sao vẫn quá xa vời. Ánh mắt đó hướng về một nơi xa xôi hơn tôi rất nhiều. Chính tình yêu làm tôi đau khổ những cũng chính nó khiến tôi thay đổi mạnh mẽ hơn, tìm ra lối đi cho cuộc đời mình. Nhưng cho dù vậy, tôi có thay đổi bao nhiêu thì mỗi khi nghĩ về nó lòng tôi cứ xiết lại, tình yêu không bao giờ có lỗi, trái tim có lý lẽ của riêng nó, không bao giờ nghe theo lý trí và đôi khi nó tự làm mình đau. Chỉ có một phương thuốc duy nhất nhưng không hoàn hảo, đó chính là thời gian, nó làm ta nguôi ngoai, phai mờ những ký ức, nhưng đôi khi những khoảnh khắc quen thuộc hiện về lại khiến con tim xao xuyến khôn nguôi.

“Dù có bao nhiêu tin nhắn đi nữa thì trái tim cũng không thể gần thêm 1 cm nào”.

Rồi bỗng một ngày khi trái tim dần chai sạn, cuộc sống đủ lâu để cho ta thấy quá khứ không có gì để nuối tiếc và ta mỉm cười bước đi.

5 Centimeters Per Second không có gì quá đặc sắc, nó khai thác đề tài muôn thủa là tình yêu và sự xa cách. Cuộc đời của Takaki Toono như dòng nước lững lờ trôi, và người xem thả mình theo nó, không phải là để trải nghiệm mà là sống lại những khoảnh khắc đã từng có trong cuộc đời bất kỳ ai. Giống như bao bộ phim khác của Makoto Shinkai, hình ảnh của bộ phim được chăm chút quá ky lưỡng, đôi khi khiến người xem như bị ảo mộng còn âm thanh thì thực sự khó mà chê được. Bộ phim này nhận được khá nhiều đánh giá trái chiều nhau, hai đứa em của tôi và mấy đứa bạn của nó thì nói là xem xong chẳng hiểu bộ phim nói về cái gì cả, 1 tiếng đồng hồ trôi qua nhạt nhẽo. Với tôi thì khác, cho dù không được coi là một tuyệt phẩm nhưng bộ phim này có một sức hút khó tả đối với tôi, đã bao lần tôi xem đi xem lại, chắc tại vì nó buồn! Tiếp tục đọc

Spirited Away (2001)

Lấy bối cảnh trong một nhà tắm của mụ phù thủy độc ác, nơi mà thần linh và quỷ dữ đến thư giãn, gột rửa; có quá nhiều thành phần ở đây, những kẻ đó đến với một bộ dạng và ra đi với một bộ dạng khác.

Spirited Away – một cái tên không nên dịch ra tiếng việt một chút nào! Bạn cảm nhận điều gì từ nó, có phải là sự xa xôi và khó nắm bắt không? Với tôi thì bộ phim này giống như những mảnh ghép rời rạc không bao giờ lắp được thành một bức tranh hoàn chỉnh, như một câu chuyện có góc khuyết và người xem sẽ trám vào góc khuyết đó bằng chính những suy nghĩ của mình. Vì thế nên thay vì cố gắng hiểu bộ phim này thì tôi cảm nhận nó: Mở ảo, vô tận, tiếc nuối và hy vọng.

Đối ngược với sự khó hiểu của toàn bộ bức tranh Spirited Away thì những mảnh ghép được tạo nên từ những nhân vật trong bức tranh ấy thì lại rất dễ hiểu: Tôi là một kẻ ác, tôi là một người tốt bụng, tôi nhút nhát và khù khờ, tôi là một kẻ to xác ích kỷ, còn tôi chẳng là ai cả – không một ai cần giấu giếm bản chất thật của mình.

Spirited Away 02

Nhân vật mà tôi muốn nhắc tới đầu tiên chính là Vô Diện, một kẻ chẳng là ai cả mà cũng là tất cả mọi người. Giống như nước trong chai vậy, Vô Diện sống ở đâu thì bản chất sẽ như thế. Vốn là một kẻ bất định, không lai lịch, không khuôn mặt và cũng không biết nói, Vô Diện giống như một tờ giấy trắng sẵn sàng in lên mình những vết mực khác nhau. Sống trong nhà tắm, Vô Diện trở nên tham lam và lừa dối như những con người ở đây. Nhưng sau khi được Chihiro cảm hóa bởi lòng tốt thì Vô Diện đã trở lại với đúng bản chất ban đầu – hiền lành và biết ơn nghĩa, không chỉ có thế, cuộc đời của Vô Diện cũng được sang trang mới, Vô Diện đã không còn vô định.

Yubaba và Zeniba, một cặp chị em phù thủy sinh đôi, giống nhau về vóc  dáng khuôn mặt nhưng tính nết thì một trời một vực. Tôi đã rất ấn tượng với cách tạo hình của hai nhân vật này và khâm phục sự tài tình và tinh tế của các nghệ sĩ Nhật Bản: Cùng với một khuôn mặt nhưng lại thể hiện được những nét tính cách hoàn toàn trái ngược, một kẻ tham lam, độc ác, ích kỷ và một người có tấm lòng bao dung, sắn sàng tha thứ cho lỗi lầm của kẻ khác.

Boh – một đứa trẻ khổng lồ và ích kỷ. Nhìn Boh tôi bỗng liên tưởng đến những đứa trẻ trong xã hội hiện đại được bao bọc bởi sự quan tâm thái quá từ phía gia đình, không chỉ ích kỷ mà còn không thể tự đứng trên đôi chân của mình. Tuy nhiên khi nhìn ở một góc độ khác thì Boh chính là mảng sáng trong tâm hồn độc ác của Yubaba, cho dù độc ác đến đâu thì trong con người đó vẫn có một tình yêu vô bờ bến và không điều kiện. Cũng chính từ hình ảnh của Boh tôi cũng nhìn thấy rằng không ai là không thể thay đổi theo chiều hướng tích cực, quan trọng là họ có thực sự muốn như vậy hay không. Bên cạnh Vô Diện thì đứa trẻ to xác này đã để lại trong lòng người xem sự mãn nguyện vì cái kết có hậu đối với từng nhân vật.

Haku là pháp sư làm việc cho Yubaba, một vị thần làm việc cho một mụ phù thủy, một người tốt mù quáng tuân lệnh của một kẻ xấu. Nhìn vào cuộc đời của Haku tôi nhìn thấy một bi kịch thực sự, chỉ có một khoảng sáng duy nhất khi Haku tìm lại được tên thật của mình, nhưng khoảng sáng ấy đủ rực rỡ để người xem tin vào một kết cục có hậu cho nhân vật này.

Ogino Chihiro, nhân vật chính của bộ phim, cô bé 10 tuổi này là một người nhút nhát và hậu đậu. Nhưng nhờ có cuộc phiêu lưu không mong đợi thì cô bé đã tìm được tình yêu và sự dũng cảm của mình. Chihiro đã không thay đổi mà chỉ là tìm được những đức tính tốt đẹp vốn ẩn dấu bao lâu nay. Cô bé là mắt xích kết nối những số phận khác nhau, kết nối họ bằng tình bạn đẹp đẽ và thay đổi số phận từng con người theo hướng tốt đẹp hơn. Chihiro là nhân vật kết thúc toàn bộ câu chuyện, cô ngập ngừng, níu kéo, không muốn rời xa khỏi thế giới mà trước đây cô từng ngập ngừng khi bước vào.

Tổng kết bộ phim không chỉ là sự khó hiểu và hụt hẫng mà trên hết còn là sự hy vọng về một kết cục tốt đẹp của toàn bộ câu chuyện – đó chính là mảnh ghép còn sót lại. Tiếp tục đọc

Grave of the Fireflies (1988)

“Mộ đom đóm”, đó là cái tên đã quá quen thuộc với khá nhiều khán giả Việt Nam. Bộ phim hoạt hình Nhật Bản sản xuất năm 1988 nhưng đến giờ những giá trị của nó vẫn không hề phai mờ, đã bao nhiêu lần xem đi xem lại bộ phim này nhưng những cảm xúc trong tôi vẫn như lần đầu tiên vậy.

Đây là bộ phim hoạt hình không hẳn dành cho trẻ con bởi nó có cái kết đầy tiếc nuối và khi càng lớn bạn sẽ càng thấm thía nội dung trong bộ phim.

Nếu bạn chưa bao giờ khóc vì một bộ phim hoạt hình thì hãy thử xem “Mộ đom đóm” đi, chắc chắn sẽ có lúc bạn sẽ phải nhói lòng vì thương xót cho số phận đầy bất hạnh của hai anh em Seita và Setsuko. Lấy bối cảnh chiến tranh thế giới lần thứ 2, bộ phim không chỉ lột tả một cách chân thực sự tàn khốc của chiến tranh mà bên cạnh đó nó còn thể hiện tính cách đặc trưng của con người Nhật Bản, kiên cường, kiêu hãnh không bao giờ khuất phục và để người khác chà đạp lên nhân cách của bản thân mình.

Nếu các bạn là một Fan của Ghilibi, đã từng xem các bộ phim Spirited Away, Howl’s Moving Castle, My Neighbor Totoro, Ponyo on the Cliff by the sea và yêu thích chúng thì đừng bỏ qua Grave of the Fireflies, nếu không bạn sẽ lỡ mất một tuyệt phẩm đấy Tiếp tục đọc

The Croods (2013)

Theo Wikipedia thì bức ảnh cố định đầu tiên trên thế giới được chụp năm 1826, nhưng có lẽ các bạn sẽ phải suy nghĩ lại điều đó sau khi xem Clip dưới đây. 🙂

 

Rất vui đúng không :). Clip vừa rồi được cắt ra từ bộ phim The Croods đã được công chiếu ở Việt Nam tháng 3/2013, tính đến thời điểm hiện tại thì đã khá lâu rồi. Tôi luôn là người đi sau thời đại bởi hầu hết phim mà tôi xem đều download bằng dạng thức torrent, trung bình thì khoảng 6 tháng sau khi phim chính thức phát hành thì tôi mới có thể down nó về.

Với mục đích chính là đem lại tiếng cười cho khán giả, The Croods sẽ khiến bạn cười suốt từ đầu phim đến cuối phim, thật dễ hiểu khi nó nằm trong top 10 bộ phim có doanh thu cao nhất năm 2013. Ý nghĩa mà bộ phim muốn truyền tải thì không quá nổi bật nhưng về sự sáng tạo thì phải nói rằng vô đối. Những động vật của thời tiền sử được sáng tạo, cách điệu và thổi hồn khiến bộ phim thêm phần hấp dẫn, trông chúng giống như những con Pokemon của Nhật Bản vậy. “Nhân vật” mà tôi yêu thích nhất chính là Belt, một thú nuôi của Guy. Belt gần giống như một con người vậy, biết dùng dao, pha đồ uống, biết sơ cứu thậm chí có thể nói tiếng người dù không được rõ – để xem các bạn có phát hiện ra đoạn Belt nói tiếng người không nha. Tiếp tục đọc

How to train your dragon (2010)

How to train your dragon không phải là một bộ phim mới và tôi chắc rằng rất nhiều bạn đã xem bộ phim này rồi. Cùng với Wall-E thì bộ phim này là bộ phim hoạt hình mà tôi yêu thích nhất trong số các bộ phim được sản xuất từ năm 2000 trở lại đây. Năm 2013 hãng phim Dream Works đã rục rịch chuẩn bị phần 2 của How to train your dragon, một thời gian khá dài sau khi phần 1 được phát hành. Hy vọng rằng phần 2 này sẽ tiếp bước thành công của phần 1 khi vừa đạt được doanh thu cao vừa trở thành một trong những bộ phim hoạt hình được ưa thích nhất trên http://www.imdb.com/

Tuy nhiên tôi lại không hề có duyên với How to train your dragon khi mà sau hơn 1 năm kể từ khi phát hành thì tôi mới xem nó. Nguyên nhân mà tôi không có cảm tình với bộ phim này bởi Poster của nó trông không được đẹp cho lắm – tôi cho rằng con rồng Night Fury mà họ vẽ chẳng ra sao cả, nó giống một con mèo được lắp cánh hơn à một con rồng. Nhưng đến khi xem bộ phim này thì tôi mới hiểu được dụng ý của tác giả, đây là một con rồng rất cá tính, rất đặc biệt khiến khán giá phải nhớ về nó. Night Fury có linh hồn của một con chó, sự lanh lẹ của một con mèo và cả sự mạnh mẽ của một con rồng – rất thú vị.

Ngoài sự sáng tạo trong việc tạo hình các loại rồng khác nhau thì How to train your dragon còn là một bộ phim rất ý nghĩa, nó không chỉ được thể hiện xuyên suốt quá trình nuôi rồng của cậu bé Hiccup mà còn ở cái kết rất tuyệt vời: cảnh Night Fury bất chấp hiểm nguy lao vào biển lửa để để cứu Hiccup, và khi nhìn thấy Hiccup bị mất một chân thì tôi cảm thấy thực sự sốc, cái kết cục của nó không được toàn vẹn như những bộ phim hoạt hình khác. Nhưng sự không toàn vẹn đó lại làm nên ý nghĩa của bộ phim: Hipccup bị mất một bên chân còn Night Fury thì mất một bên cánh, cả hai đều thiếu sót nhưng họ đã biết bổ sung cho nhau để cùng tung cánh trên bầu trời.

Trong thời gian đợi phần 2 ra lò thì chúng ta cùng nhau xem lại phần 1 nha! Click vào link dưới đây để tải về Tiếp tục đọc

Garden of Words (2013)

Sau một loạt bài viết về thiết kế và mẹo WordPress thì hôm nay tôi lại trở lại với công việc chính là giới thiệu phim 🙂

Là bộ phim khá mới của Makoto Shinkai – đạo diễn của phim “5 Centimeters Per Second”. Khi xem bộ phim này tôi bỗng nhớ đến bộ phim My rainy day và cả tình yêu con nít của mình. Giống như “5 Centimeters Per Second”, khi xem Garden of Words khán giả sẽ được thưởng thức một bữa tiệc của hình ảnh và màu sắc, một lần nữa người Nhật lại cho chúng ta thấy sự cẩn thận và tỷ mỉ của họ. Tiếp tục đọc

Ponyo (2008)

Khi xem bộ phim này tôi càng thấy ngậm ngùi xót xa cho thảm cảnh ế chỏng ế chơ của mình, một đứa con nít 5 tuổi mà nó cũng có bạn gái Hic hic hic :-(.

Đây là một bộ phim hoạt hình rất dễ thương, nếu nói về độ cute thì phải nói là “Thôi rồi lượm ơi”. Nếu bạn là fan của đạo diễn Miyazaki Hayao và đã từng xem qua Spirited Away, My Neighbor Totoro hay  Howl’s Moving Castle thì đây là một bộ phim bạn không thể bỏ qua.

Tiếp tục đọc

Princess Mononoke (Mononoke hime) (1997)

Theo trí nhớ mà tôi còn giữ được thì gia đình tôi đã có 3 đời TV, chiếc đầu tiên chỉ là một chiếc tivi đen trắng mà thôi. Sau đó thì đổi sang tivi màu của hãng Samsung, chiếc tivi rất bền, dùng được hơn chục năm rồi bố tôi thấy chán nên đổi sang tivi màn hình phẳng. Nhưng cho dù chiếc tivi mới này có màn hình rộng hơn, màu sắc rõ nét hơn nhưng đối với tôi nó cũng không thể bằng chiếc tivi cũ được, chiếc tivi cũ gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ, những bộ phim hoạt hình, phim chiếu lúc 6h tối, phim cuối tuần lúc 9h trên vtv1. Lúc đó chỉ thu được 3 kệnh vtv1, vtv2, và vtv3 thôi nhưng tôi vẫn thấy chất lượng của những chương trình Tv hơn hẳn bây giờ. Bây giờ chiếu phim thì ít, quảng cáo thì nhiều, kênh tv thì nhiều nhưng toàn nhảm.

Princess Mononoke là bộ phim hoạt hình tôi xem khi học lớp 1 hay lớp 2 gì đó, lúc đó tôi đã rất thích bộ phim, không phải vì ý nghĩa mà bộ phim truyền tải tới người xem mà vì trong phim có một con sói biết nói – ước gì mình cũng có một con để cưỡi :-). Sau bao nhiêu năm, khi lên đại học tôi vẫn nhớ nó tìm ra bằng được bộ phim đó để xem.

Tiếp tục đọc

Kiki’s Delivery Service (1989)

A town with an ocean view là nhạc nền blog của tôi, bản nhạc này tôi đã nghe nó từ lâu và rất thích nó; tuy nhiên gần đây tôi mới biết nó cũng là nhạc phim trong một bộ phim hoạt hình nổi tiếng Kikis Delivery Service.

Bộ phim đã sản xuất từ lâu nhưng khi nhìn những nét vẽ vẫn thật khó để phân biệt với những bộ phim được sản xuất gần đây với sự hỗ trợ của kỹ thuật số. Có lẽ những nét vẽ tinh tế trong bộ phim có được từ sự cẩn thận và tỉ mỉ của người Nhật Bản.

Bộ phim kể về câu chuyện của Kiki, một cô phù thủy 13 tuổi. Theo luật của phù thủy, khi đến độ tuổi này cô phải rời nhà để tự lập ở một thành phố mới. Chỉ với một con mèo đen là người bạn đồng hành, cô phải đối mặt với cuộc sống mới mẻ và nhiều khó khăn. Để có tiền trang trải cuộc sống, cô phù thủy nhỏ đã mở dịch vụ chuyển phát nhanh, công việc rất phù hợp với việc bay lượn trên chiếc chổi của cô. Nhưng không có một công việc nào là dễ dàng, đặc biệt là đối với một cô bé 13 tuổi, hãy xem cô xử lý những khó khăn này như thế nào nhé 🙂

Tiếp tục đọc

Vài lời đồn về My Neighbor Totoro (1988)

Tonari no Totoro (My Neighbor Totoro) là một anime mang đậm phong cách của Studio Ghibli, mang trong nó âm hưởng của những linh hồn, thần linh thiêng liêng của tự nhiên, những điều kì diệu…..và những hình ảnh nông thôn, làng quê thường trực có mặt trong hầu hết các anime của Hayao Miyazaki. Tuy nhiên không phải ai cũng biết rõ về nguồn gốc cũng như sự thật xoay quanh Anime này . Tiếp tục đọc

My Neighbor Totoro (Tonari no Totoro) (1988)

Nếu nước Mỹ có Walt disney, Pixar thì Nhật bản có Ghibli, chính hãng phim này đã biến đất nước mặt trời mọc thành vương quốc của những bộ phim hoạt hình. Tôi luôn thích những bộ phim của hãng này, nhẹ nhàng, dễ thương, và tinh tế. Bộ phim đầu tiên của Ghibli mà tôi xem là My Neighbor Totoro.

Bộ phim là câu chuyện kể về hai chị em nhỏ cùng bố chuyển nhà đến một vùng nông thôn, tại đây với tính tò mò của mình họ đã khám phá ra bí mật của khu rừng bên cạnh ngôi nhà mới của họ đó là có một con “Quái vật” tốt bụng Totoro. Khi xem phim tôi được cuốn theo những cuộc phiêu lưu nhỏ của hai chị em, lúc đó những ký ức của tuổi thơ tràn về với những trưa hè đầu trần đi dạo nắng, bắt kỳ nhông, cào cào …. Tiếp tục đọc

Tom và Jerry – Hàng xịn

UPDATE: Trang Thepiratebay thỉnh thoảng đổi tên miền .sx hoặc .se, thực tế link download vẫn tồn tại, nếu thấy không load được trang thì bạn chỉ cần đổi 1 ký tự duy nhất trong tên miền từ .sx sang .se

“Tom và Jerry” thì chẳng cần nói nhiều, nó gắn bó với tuổi thơ của hầu hết mọi người (Với tôi, tại nhà nghèo nên phải đến năm lớp 8 nhà mới có đầu đĩa và từ lúc đó mới được xem “Tom và Jerry” cho đàng hoàng, còn hồi trước toàn đi xem ké hic hic hic)

Tôi nói “Tom và Jerry – Hàng xịn” bởi vì “Tom và Jerry” phát triển qua nhiều thời kỳ với nhiều nhà sản xuất, tác giả khác nhau nên chất lượng của chúng khác nhau. Thời kỳ Hanna-Barbera (1940-1958) là lúc tạo nên những tập phim hay nhất, đáng xem nhất. Kể từ đó trở về sau phim này toàn nhảm

Tom and Jerry

Tiếp tục đọc