Taxi Driver (1976)

Mỗi bài viết tôi đều có cách thể hiện khác nhau bởi cảm xúc của mỗi bộ phim mang lại cho tôi đều khác nhau, lúc êm đềm lúc dữ dội cũng có đôi lúc cảm xúc lộn xộn rối tung lên nhưng tất cả đều tụ lại một điểm chung là tôi thích chúng.

Taxi Driver là bộ phim kể về một giai đoạn trong cuộc đời của một cựu thủy quân lục chiến Mỹ. Sau cuộc chiến tranh Việt Nam, Travis Bickle trở về quê hương với lương tâm trong sạch và cả bộ dạng của kẻ chán trường, căm ghét xã hội. Luôn bị mất ngủ khiến tâm trạng của hắn càng trở nên tiêu cực hơn. Travis quyết định trở thành một tài xế taxi làm việc vào ban đêm, một công việc hoàn hảo với tình trạng mất ngủ của Travis và cũng khiến tâm trạng của hắn càng ngày càng bộc lỗ rõ sự tiêu cực. Hằng ngày chứng kiến những kẻ nghiện rượu thất thểu, trộm cắp, gái điếm, rác rưởi của xã hội, hắn muốn có một cơn mưa thật lớn để gội sạch những thứ bẩn thỉu đó.  Càng chứng kiến tâm trạng xấu đi của Travis người ta càng cảm thấy lo ngại về một điều khủng khiếp nào đó sẽ sảy ra.

taxi driver

Rõ ràng là hắn bị hoang tưởng, trang bị đủ thứ vũ khí quanh người rồi tự sướng trước gương, tưởng tượng ra đủ thứ, hắn tin rằng hắn là một kẻ mạnh mẽ, một người hùng. Hắn tự trao cho hắn quyền bảo vệ người khác, trừ khử những kẻ cặn bã của xã hội, hắn chính là cơn mưa mà thành phố này cần tới. Cuối cùng thì hắn cũng thỏa mãn được cái man rợ trong con người hắn, đầy dã man, máu me nhưng trúng đích.

Nhưng dù có khùng điên như thế nào nhưng hắn vẫn là một kẻ đặc biệt bên cạnh những kẻ có vẻ ngoài sạch sẽ và bình thường, chúng làm tốt công việc của chúng, lo cho chính bản thân chúng và không làm hại ai khác, như thế đã là tốt lắm rồi. Có thể bắt mắt với cái nhìn ban đầu nhưng thực ra lại rất chóng chán.

Đoạn gần cuối đầy ám ảnh với câu nói I kill you, I kill you, I kill you,… lặp đi lặp lại, cuộc vật lộn, lê lết trong máu me khắc sâu vào tâm trí người xem. Nhưng khi tổng kết lại cả bộ phim thì người xem nhận được một cái kết có hậu, cảm giác thật thoải mái như khi người ta đang căng thẳng mệt mỏi cả thân thể lẫn trí óc lại được đặt mình trên một cái nệm êm ái mát mẻ. Tiếp tục đọc

Ba mùa (1999)

Tôi đã xem bộ phim này vào tối chủ nhật vừa rồi nhưng đến tối thứ 4 hôm nay tôi mới có thời gian để viết về nó, dù đã 3 ngày trôi qua nhưng trong tôi vẫn lâng lâng cảm xúc, một bộ phim đậm chất Việt Nam hơn bất cứ bộ phim nào. Chính bộ phim này đã khiến tôi có thêm niềm hứng thú để tìm hiểu thêm về những tác phẩm của nền điện ảnh nước nhà, thật sự là mặc dù là người Việt nhưng có vẻ những kiến thức mà tôi có được về kinh đô điện ảnh Hollywood nhiều hơn là các bộ phim của Việt Nam, điều này khiến tôi có phần nào xấu hổ. Ngay sau bộ phim này tôi sẽ làm thêm một category phim Việt nữa – mong rằng sẽ có được sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn.

Tinh tế, đó là từ ngữ trọn vẹn nhất mà tôi có thể dùng để miêu tả Ba mùa, bộ phim là sự đan xen của những mảnh đời nơi Sài Thành đang trong thế chuyển mình, miêu tả rất chân thực nhưng lại đầy chất thơ với tình yêu của Hải – một anh phu xích lô dành cho Lan – một gái điếm chuyên phục vụ cho khách hạng sang để lấy 50 đô mỗi tối. Thầy Đào – một con người có số phận bất hạnh, mắc phải căn bệnh nan y rồi tuyệt vọng tự cách ly mình với thế giới bên ngoài, nhưng đến cuối đời, may mắn thay ông đã có thể trút hết lòng mình với Kiến An – một cô gái quê với ánh mắt và giọng hát ấm áp làm xao xuyến lòng người. Jame, một cựu binh mang rất nhiều tội lỗi, ông trở về Việt Nam để tìm lại đứa con đã thất lạc. Và Woody, câu luôn xuất hiện vào buổi tối, khoác trên mình tấm áo mưa trong suốt, mỏng manh và ướt át, hình ảnh này có thế khiến cho bất kỳ ai cũng phải xót xa cho mảnh đời bất hạnh bị bỏ rơi giữa chốn Sài Thành náo nhiệt.

Ba mùa đã nhận được giải “Phim hay nhất”, “Phim khán giả bình chọn” và “Quay phim xuất sắc nhất” ở liên hoan phim Sundance năm 1999, nhưng có một thứ rất quý giá mà chỉ người Việt Nam mới có thể cảm nhận hết được, đó chính là những làn điệu dân ca được nhân vật Kiến An hát lên mỗi khi đi hái sen – “Đố ai quét sạch lá rừng. Để em khuyên gió, gió đừng rung cây”, giọng hát đó thực sự quá hay, hay đến nỗi những thành viên trong phòng đã chú ý đến tôi khi giọng hát đó cất lên. Tiếp tục đọc