Ran (1985)

Nhật Bản – đất nước mặt trời mọc. Khi nhắc tới đất nước này người ta thường nghỉ tới một cường quốc về kinh tế, về những tập đoàn và những loại hàng hóa chất lượng. Nhưng vặn hóa, con người và lịch sử xa xưa của Nhật Bản luôn là điều bí ẩn đối với người nước ngoài. Bạn có thể quen mắt với những bộ Kimono truyền thống, từng thưởng thức món ăn sushi nổi tiếng hay bạn là một Fan của thể loại Manga nhưng những nét đặc trưng về tính cách của người Nhật sẽ luôn khiến bạn phải tò mò.

Nền công nghiệp giải trí của Nhật Bản sẽ không sánh bằng với mức độ ảnh của làn sóng hallyu đến từ Hàn Quốc nhưng chắc chắn rằng số lượng những tác phẩm điện ảnh kinh điển không hề thua kém đất nước này. Về phim hoạt hình của Nhật Bản thì không còn gì để tranh cãi, không chỉ có số lượng tác phẩm đồ sộ mà còn là những tuyệt tác đến từ  sự tỉ mỉ trong tính cách người Nhật. Nhưng có vẻ sức mạnh của truyền thông và đã khiến người xem quá chú ý vào sự thịnh vượng của phim hoạt hình mà không biết rằng điện ảnh Nhật Bản đã có chỗ đứng trên thế giới từ những năm 50-60 của thế kỷ trước. Khi nhắc tới thời kỳ này người ta không thể không nhắc tới những tác phẩm kinh điển như  Rashomon, Seven Samurai và Yojimbo của vị đạo diễn tài ba Akira Kurosawa. Chúng không chỉ nổi tiếng về nội dung và ý nghĩa truyền tải mà còn về những sáng tạo, đột phá trong cách làm phim, chúng truyền cảm hứng cho thế hệ đạo diễn sau này ở cả phương Đông và Phương Tây.Ran (1985)

Hôm nay tôi xin giới thiệu với các bạn một bộ phim nữa của vị hoàng đến điện ảnh này, đó chính là Ran được sản xuất vào năm 1985.

Bộ phim này chính là cuộc sống, một cuộc sống khắc nghiệt và tàn nhẫn không chỉ dành cho những kẻ tàn ác mà nó còn xảy ra đối với những con người lương thiện. Ran không dành cho những người yêu thích truyện cổ tích, bộ phim có một cái kết bất ngờ xót xa, những tưởng mọi đau thương chấm dứt từ đây, rạn nứt được hàn gắn, kẻ xấu bị kết liễu, người tốt cũng được đền đáp sau bao nhiêu khó khăn cực nhọc. Nhưng không!

Tôi coi Ran là một bộ phim bi kịch nhưng nó không hề để lại trong tôi một chút phẫn uất nào mà chỉ toàn là xót xa. Tại sao họ lại làm như vậy! Là cha con, vợ chồng, anh em nhưng dường như mối quan hệ giữa họ chỉ là sợi chỉ mong manh dễ dàng bị cắt đứt bởi con dao sắc bén được tạo nên bởi sự mù quáng, lòng tham và những mối căm hận. Trong bộ phim chất chứa đầy rẫy nỗi sợ hãi tột cùng của vị đại lãnh chúa Hidetora Ichimonji. Suốt cả thời sung mãn ông đã chinh chiến khắp nơi, chinh phục nhiều mảnh đất và để lại đau thương và sợ hãi cho những người khác. Rồi khi về già, sức tàn lực kiệt thì những nỗi sợ hãi đó trở về với ông, nó vắt kiệt mọi sức mạnh, sự tỉnh táo của vị chúa tể hung tàn. Giờ đây ngay cả một giấc mơ, tiếng sao ai oán và cái tên của đứa con trai út mà Hidetora nỡ chối bỏ cũng khiến ông hoảng loạn. Tiếp tục đọc

Seven samurai (1954)

Trước đây tôi đã có dịp giới thiệu với các bạn về bộ phim The Good, the Bad and the Ugly, một bộ phim về cao bồi miền tây với thời lượng gần 3 tiếng. Hôm nay tôi sẽ giới thiệu với các bạn một bộ phim còn khủng hơn thế nữa, 3 tiếng rưỡi (201 phút), đó chính là Seven Samurai – một bộ phim của Hoàng đế điện ảnh Nhật Bản Akira Kurosawa.

Akira Kurosawa

Nếu bạn là một Fan film đích thực tôi tin rằng bạn sẽ biết đến những tác phẩm của vị đạo diễn nổi danh thế giới này. Akira Kurosawa có tới 6 bộ phim có điểm IMDB từ 8.1 trở lên – có nghĩa là những bộ phim này đều nằm trong danh sách 100 bộ phim vĩ đại nhất của IMDB, thật đáng ngưỡng mộ. Ông đã mất vào năm 1998, bộ phim nổi danh cuối cùng của ông sản xuất vào năm 1985, những bộ phim khác đều sản xuất vào những năm 1950 và 1960, cách đây hơn nửa thế kỉ, nhưng ông vẫn là một tượng đài để các đạo diễn hiện nay học hỏi, không chỉ về ý nghĩa trong những bộ phim mà còn là cách mà ông truyền tải chúng đến với người xem.

Seven samurai là bộ phim được rất nhiều người yêu thích và ngưỡng mộ, là tác phẩm hay nhất của Akira Kurosawa. Bộ phim tái diễn lại trận đánh giữa 7 vị Samurai cùng dân làng chống lại một toán cướp cả trăm tên với trang bị súng ống đầy đủ. 7 vị Samurai chỉ mới được tập hợp trong thời gian ngắn, trẻ có, già có, và có cả những Samurai nửa vời. Còn dân làng thì nhu nhược, đã bao đời qua họ đã quen với việc bị cướp bóc, họ quen cầm cái quốc cái xẻng hơn là cầm gươm cầm giáo. Một trận chiến giữa châu chấu và voi!.

Trận chiến này khiến tôi nghĩ đến cuộc chiến tranh giữa quân dân Việt Nam với đế quốc Mỹ. Các Samurai cùng dân làng đã tận dụng tất cả các lợi thế về địa hình, sử dụng cách đánh du kích, nghi binh và đánh úp cực kỳ hiệu quả. Thay vì bẻ cả bó đũa họ quyết định tách nhỏ sức mạnh quân địch để bẻ từng chiếc đũa. Tiếp tục đọc