Black Swan (2010)

Dễ hiểu tại sao Natalie Portman  lại giành được giải Oscar cho vai diễn Nina trong phim Black Swan, cô ấy hóa thân vào nhân vật Nina giống như cách mà Nina hóa thân vào The Swan Queen.

Chúng ta đã nghe rất nhiều câu chuyện thành công của các diễn viên, có thể họ cứ diễn như chính bản thân họ ngoài đời hoặc họ buộc phải đánh mất chính bản thân mình để sống như một con người khác. Thật khó khăn để sống như một con người khác, sau khi đánh mất chính mình liệu họ có tìm lại được chính mình không? Giống với việc bạn như một tờ giấy trắng vậy, rất dễ dàng để thay đổi, chỉ cần vạch lên vài nét mực mọi chuyện đã khác rồi, nhưng viết lên thì dễ còn xóa đi thì lại là chuyện khó. Thế nên cần viết cho cẩn thận, viết chỗ cần viết những gì cần đỗi sẵn sàng đổi, những gì cần giữ buộc phải giữ.

Nina là một đứa con ngoan của một bà mẹ độc đoán, cô ấy quá tử tế và chăm chỉ. Cô ấy có thể dành được thành công nhờ vào tính cách của mình nhưng điều đó cần phải có thời gian. Việc một con người bị đóng đinh vào một vai diễn là một điều dễ hiểu, bởi họ chỉ cần diễn xuất những nét mặt, cử chỉ mà họ đã thể hiện trong cuộc sống. Cô ấy là một thiên nga trắng thì rất khó để trở thành thiên nga đen và lại càng khó hơn nữa để vừa làm thiên nga trắng vừa làm thiên nga đen. Cô ấy buộc phải hi sinh chính bản thân mình vì cô ấy không dám hi sinh những người xung quanh.

Thật may mắn, Nina có một cuộc sống hoàn hảo để thay đổi, cái sự ngoan ngoãn trong con người cô ấy một phần vì bản chất vốn có, một phần vì sự cấm đoán của bậc sinh thành. Bản chất thì khó thay đổi, nhưng sự cấm đoán từ bên ngoài giống như việc ép một cái lò xo vậy, càng ép thì lực đẩy càng lớn rồi nó bung ra (các vị phụ huynh cứ thắc mắc tại sao con mình hằng ngày vẫn ngoan hiền rồi bỗng đùng một ngày nó lại trở ra hư đốn?).

Áp lực từ công việc, những sự việc không ngờ tới xảy đến với con người hiền lành chăm chỉ có suy nghĩ đơn giản, mọi thứ quay cuồng, không thể tỉnh táo để phân tích cặn kẽ mọi việc thì đánh áp đặt những thứ mình nghe mình thấy, những chuyện sảy ra với những người khác vào chính bản thân mình. Những ảo giác xuất hiện.

Với những câu chuyện được kể bằng lời nói thì rất dễ dàng để kể lại, nhưng với những câu chuyện được thể hiện bằng diễn xuất thì lại khó khăn vô cùng. Chi bằng bạn nên tự xem Black Swan thì hơn. Tiếp tục đọc

The Man From the Earth (2007)

Với kinh nghiệm xem phim của bản thân thì chỉ cần chưa tới 5 phút đầu của bộ phim tôi đã biết diễn viên chính là ai, ở cảnh cây cung được nhấc lên, thêm một vài câu đối thoại giữa các nhân vật là đã quá đủ rồi. Với số điểm IMDB 8.0/10 thì tôi tin là bộ phim này sẽ hấp dẫn, bất chấp, không cần quan tâm nó thuộc thể loại nào, hài hước, kịch tính, viễn tưởng, chính kịch, kinh dị… Đến 7 phút cuối cùng của bộ phim tối mới tá hỏa ra là mình đã nhầm, rồi đến 2 phút cuối cùng thì tôi lại tin rằng mình đã đúng.

Niềm tin là một thứ kỳ cục nhưng sức mạnh thì lại vô song, đó đưa còn người lại gần nhau và đẩy con người ra xa khỏi nhau. Người ta sẵn sàng cuồng tin cho dù không có một lý lẽ vững chắc nào, họ tin tưởng tuyệt đối bởi không gì có thể hoàn toàn phủ nhận nó, người ta vẫn nói “khoa học vẫn chưa thể chứng minh” là vậy.

Sự thật thì vô cùng đơn giản còn những gì mà chúng ta biết thì lại vô cùng phức tạp!

Tôi bỗng nhớ đến câu chuyện mà người ta đồn thôi về tổng thống Nga Putin. Sau khi tìm được những bức ảnh từ hàng chục năm trước, trong đó có khuôn mặt của một chàng trai mặc quân phục khá giống Putin, vậy là nhiều người tin rằng ông ấy là người bất tử, hoặc có thể du hành thời gian. Không ai có thể hoàn toàn chứng minh hoặc hoàn toàn phủ nhận nó, thế là lời đồn vẫn tiếp tục tồn tại.

Putin immortal

Có người còn tìm ra điểm tương đồng của vị tổng thống Nga với nàng Monalisa nữa.

Putin immortal 2

Tạm bỏ qua những câu chuyện mà nhiều người cho rằng chỉ có báo lá cải mới đăng tin. Hãy nói về những câu chuyện thực tế hơn về những con người sống ở thời đại này, những nhà tỉ phú cùng những công việc của họ. Theo lẽ thường, khi con người ta giàu có thì họ sẽ có cuộc sống thoải mái hơn những người khác, nhà lớn, du thuyền lớn, uống rượu thượng hạng, ăn sơn hào hải vị, làm những chuyện to tát. Khi có càng nhiều thì họ lại càng muốn nhiều hơn, kể cả thời gian. Vì thế mà những vị vua chúa ngày xưa luôn muốn tung hô: vạn tuế – vạn tuế – vạn vạn tuế, cũng là lẽ thường thôi. Hai vị đồng sáng lập của Google nắm trong tay hàng tỷ đô la, tỷ phú Larry Ellison – ông chủ của Oracle, tỷ phú Peter Thiel – người sáng lập PayPal, và nhiều tỷ phú khác nữa đang đầu tư hàng tỷ đô la vào việc nghiên cứu để kéo dài tuổi thọ, điều dễ thực hiện hơn là việc tìm kiếm sự bất tử mà các nhà giả kim đã từng khao khát.

Sống mãi, sống mãi, sống mãi là điều nhiều người muốn đạt được. Giống như một vec-tơ có điểm đầu mà không có điểm kết thúc thì câu chuyện sẽ đi đến đâu, chưa ai có thể biết được, chỉ có thể tưởng tượng ra mà thôi.

Con người chỉ sợ chết khi nhận thức được cái chết.

Tôi nhớ đến The Curious Case of Benjamin Button (2008), một con người sinh ra có chu trình lão hóa ngược, sinh ra là một ông già còn chết đi thì lại là một đứa trẻ. Có người ghen tị với Benjamin Button khi càng lớn tuổi thì lại càng trẻ ra, nhưng liệu họ có hiểu được nỗi niềm của một người non nớt trong vẻ ngoài già nua và sự già nua trong một cơ thể non nớt. Ta sóng đôi với người ta yêu thương như thế nào khi cô ấy chỉ là một người bình thường như bao người bình thường khác. Vậy sẽ như thế nào nếu thời gian không có ý nghía nào đối với một con người nào đó, thời gian cứ trôi cứ trôi, mọi cảnh vật thay đổi nhưng ta không hề đổi thay. Ta có thời gian để học hỏi, để du ngoạn và cũng có thừa sự buồn bã khi phải chia ly.

Cũng đề cập đến vấn đề thời gian nhưng The Man From the Earth khác hoàn toàn với The Curious Case of Benjamin Button. Nó khác nhau về chiều thời gian trôi và cả cách mà con người ta đối xử với nhau. Cùng là sự đau khổ nhưng Benjamin Button phải chốn chạy chứ không hề phải chia xa, cách đề cập trong The Curious Case of Benjamin Button nghiêng hoàn toàn về một xã hội của sự nhân đạo. Còn The Man From the Earth thì khắc nghiệt hơn rất nhiều bởi nó sát với thực tế (cho dù vẫn còn một số lỗ hổng trong cách kể chuyện).

Bây giờ chúng ta hãy giả sử nếu có một người bất tử thì sao? Cuộc sống của họ như thế nào, những người xung quanh sẽ tôn sùng, ghét bỏ, ghen tị hay sợ hãi con người đó. Sẽ có những câu chuyện bàn tán, báo chí, truyền hình, sự liên tưởng đến thần thánh và cả quỷ dữ. Nếu muốn yên ổn thì phải làm sao? Phải “chết” trong tâm trí, trong cuộc sống của người khác!

Nếu có một quãng đời dài đằng đẵng bạn sẽ gặp được rất nhiều người từ tầm thường đến vĩ đại, biết được nhiều điều thú vị nhưng bạn vẫn sẽ không thể biết được tương lại sẽ thế nào! Vậy nếu có kiếp sau? Nếu kiếp sau là một nơi rất hạnh phúc, còn nơi đây chỉ là chốn trọ thôi? Những người bất tử sẽ không bao giờ biết được điều đó! Tiếp tục đọc

Brokeback Mountain (2005)

Để con khỉ trở thành con người thì cần có Tiến hóa (Evolution), còn để con người trở nên tiến bộ thì cần có Cách mạng (Revolution) :). Cách mạng không nhất thiết là phải đánh nhau nhưng đấu tranh thì chắc chắn phải có. Trước kia, để có cách mạng con người ta đấu tranh với nhau còn bây giờ để có cách mạng thì con người ta phải đấu tranh với cả chính mình nữa. Tại sao lại như vậy?

Tôi đã từng có một bài viết về nạn phân biệt chủng tộc ở nước Mỹ, cái làm cho con người ta ghét nhau là màu da, sự khác biệt dễ nhận biết. Cuộc cách mạng chống phân biệt chủng tộc của Mỹ bắt đầu từ cuộc nội chiến cách đây 130 năm mà đến giờ vẫn chưa kết thúc. Bởi nó là thứ ăn sâu vào tiềm thức của con người. Ban đầu chỉ là việc chính quyền không coi con người là một thứ tài sản nhưng đó là một điểm nút quan trọng cho bước nhảy vĩ đại khác, người da màu có quyền học tập, làm việc tự do, được tích lũy tài sãn, gây dựng một cộng đồng vững mạnh. Rồi dần dần quan điểm của một cộng đồng rộng lớn bao gồm cả người da trắng cũng thay đổi. Những cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc giờ đây không chỉ xuất hiện trong cộng đồng những người da màu mà còn từ những người da trắng, chúng ta có thể thấy những màu da đan xen với nhau, cùng tuần hành giơ cao những biểu ngữ. Người ta hiểu được sự tiến bộ của cả một cộng đồng lớn phải xuất phát từ những cộng đồng nhỏ hơn, hay nói một cách tổng quát là bất cứ ai ở bất cứ một cộng đồng nào cũng có quyền sống và quyền phát triển như nhau.

Điều đó lại càng thể hiện rõ hơn khi cách đây không lâu, tòa án tối cao Mỹ đã công nhận quyền hôn nhân đồng giới. Một trong những lập luận mà họ đưa ra là những làn sóng của số đông thường mang đến những điều tích cực. Tại sao lại là số đông khi tỷ lệ người đồng tính trong cộng đồng chỉ chiếm từ 2% đến 5%? Rất đơn giản, làn sóng ủng hộ còn đến từ một phần không nhỏ của cộng đồng không thuộc giới tính thứ 3. Cõ lẽ đây là thành công muộn màng về mặt pháp luật để đấu tranh cho một nhu cầu cơ bản của một con người nhưng nó cũng sẽ như một điểm nút của một cuộc cách mạng không chỉ diễn ra ở một quốc gia mà còn ở quy mô trên toàn thế giới, Facebook, Google, Microsoft, WordPress đều có những động thái tích cực để ủng hộ dự luật này.

Thành công này của cuộc cách mạng dành cho người đồng giới có thể được nhìn thấy trước nhưng nó chỉ được nhìn thấy trong khoảng vài chục năm gần đây trong con mắt những người tiến bộ và hơn cả trăm năm trong con mắt của những kẻ điên sống ở thế kỷ trước. Lịch sử đã dạy cho chúng ta nhiều điều, một trong số đó là chẳng có thể biết chuyện gì sẽ sảy ra. Nếu một ai đó sống ở đầu thế kỉ 20 bằng một cách nào đó du hành thời gian đến thời điểm hiện tại thì họ sẽ tin rằng mình đang ở thiên đường hoặc một vương quốc đầy phép thuật nào đó. Nhờ kinh nghiệm quý báu đó mà giờ đây nhiều người, trong đó có tôi có thể nghĩ theo một chiều hướng điên rồ nào đó về cuộc cách mạng của đa hôn.

Đa hôn là thuật ngữ được nhắc nhiều hơn trong thời gian gần đây sau chiến thắng to lớn của cộng đồng giới tính thứ 3 tại Mỹ. Vậy đa hôn là gì? Trước đây khi nhắc tới đa hôn người ta nghĩ tới đa thê hay đa phu (đương nhiên đa thê luôn phổ biến hơn), khi thuật ngữ đa hôn suất hiện nhiều trong thời gian này không phải là không có lý do. Theo nhiều người việc công nhận hôn nhân đồng giới cũng đã góp một phần không nhỏ vào việc mở rộng ý nghĩa cho thuật ngữ đa hôn, không còn bị giới hạn trong việc nhiều chồng hay nhiều vợ mà còn có cả nhiều vợ chồng. Điều này là rất dễ hiểu, người ta thường nói đến cộng đồng giới tính thứ 3 nhưng thực tế nó chứa nhiều giới tính khác nhau trong đó có cả lưỡng giới. Sau khi xem phim Brokeback Mountain thì tôi đã có một cuộc tìm hiểu về giới tính của con người và ngỡ ra rằng nó là một lĩnh vực cực kỳ rộng lớn đến nỗi đọc đến cái mới thì quên luôn cách cũ. Nhiều là vậy nhưng trong bài viết này tôi chỉ tập trung vào một thứ chung nhất của tất cả các giới đó là tình yêu.

Tình yêu tạo nên hôn nhân, một thứ của tự nhiên tạo nên một thuật ngữ trong pháp luật. Tự nhiên thì không có giới hạn còn pháp luật thì có. Trước đây từ rất rất lâu, khi tôn giáo được sinh ra cùng với sự phát triển của con người thì hôn nhân đã được định sẵn cho hai cá thể khác giới bởi họ tin rằng như thế là tuân theo tự nhiên – cái mà con người chưa bao giờ nắm bắt lẫn kiểm soát được nó. Tư tưởng đó được nhiều người chấp nhận và pháp luật hiển nhiên kế thừa nó. Nhưng giờ đây pháp luật đã dần thay đổi thoát ra khỏi hệ tư tưởng của tôn giáo để đi chiều một hệ tư tưởng đầy điên rồ của đám đông, của những ham muốn sơ khai nhất của con người. Tình yêu đôi lứa luôn đi kèm một ham muốn rất bản năng, tình dục. Mà tình dục thì lại có một chức năng vô cùng cao cả, duy trì sự tồn tại của giống nòi.

Nhưng giờ đây suy nghĩ của con người đã thoát ra khỏi lối đi của tự nhiên, một cặp vợ chồng bình thường, hoàn toàn có khả năng sinh con, quan hệ rất đều đăn nhưng họ lại không sinh con, đơn giản là vì họ không muốn có con. Tôi nghĩ rằng con người không thể nắm bắt được tự nhiên nhưng tự nhiên cũng chẳng thể kiểm soát nối con người. Thêm một điều nữa, tình yêu giữa những cặp đồng tính liệu có thể tạo nên một sự sống? Theo tự nhiên đó là một điều hoàn toàn không thể. Dù không có con, nhưng tình yêu giữa họ vẫn luôn tồn tại.

Tình yêu luôn phá vỡ những ranh giới chặt chẽ nhất, thậm chí còn có thể thách thức cả tử thần thì điều gì mà tình yêu không thể làm nổi?

Ở môt số nước, chế độ đa hôn vẫn tồn tại, thậm chí được pháp luật công nhận như ở các nước hồi giáo. Nhiều nước tư bản phương tây coi đó là sự vi phạm đến quyền bình đẳng của con người, mà cụ thể là bình đẳng nam nữ. Tôi tin điều đó là có cơ sở nhưng chỉ khi việc một người phụ nữ bị ép buộc lấy một người đang có vợ mà thôi. Ở thế giới này có rất nhiều chuyện điên rồ diễn ra, như ở trời Tây chẳng hạn, một bà chị mà sống chung với 2 anh chàng, họ vẫn hạnh phúc, thậm chí còn thoải mái chia sẻ câu chuyện của họ trên báo. Ở Ả Rập – một nước công nhận chế độ đa thê – thì có chuyện hài chẳng kém: cô dâu chỉ đồng ý cưới khi chú rể lấy 2 cô bạn thân cùng làm ở trường học. Ở đất nước Thái Lan gần gũi thì lại có chuyện 2 chị em sinh đôi vui vẻ, thậm chí thích thú khi lấy cùng một anh chồng, ai nấy đều vui chỉ có pháp luật là không công nhận (chứ không phải là cấm). Còn ở Việt Nam thì sao? Tôi từng nghe câu chuyện vợ cả lấy vợ hai cho chồng, câu chuyện từ thời cách mạng cơ, mà ông chồng là nhà văn hay viết lách vào ban đêm nên hai bà vợ ân cần ngồi hai bên cầm đèn soi cho ông viết.

Qua những câu chuyện ở trên thì việc đa hôn có phải là điều gây nên bất bình đẳng? Tôi tin sự bình đẳng là tùy theo quan niệm của mỗi người. không hề có chuẩn mực cho nó.

Vậy khi chế độ đa hôn được công nhận ở Mỹ thì sao? Có thể hơi điên rồ, nhưng điều đó hoàn toàn có thể sảy ra khi mà chủ nhân của bài viết này chết đã cả trăm năm rồi. Nhìn qua câu chuyện của Brokeback Mountain, đó là một bi kịch không phải tạo nên bởi tình yêu mà một phần bởi quan niệm của xã hội và một phần vì quan niệm của cá nhân.

Một người lưỡng tính có thể yêu cả đàn ông lẫn đàn bà, chuyện một chồng 2-3 bà vợ hoặc một vợ 2 ông chồng thì nhiều cộng đồng thấy bình thường nhưng chuyện một người đồng thời là chồng của người này và là vợ của người kia thì quá là điên rồ (nghe qua là vậy). Nhưng khi xét kĩ thì điều này có gì khác nhau khi tất cả đều cảm thấy hạnh phúc. Uhm.

Sẽ là một câu chuyền dài mà chắc chỉ có mấy thằng điên mới nghĩ ra được. Thôi kết thúc chuyên mục viễn tưởng ở đây để trở về với chuyện phim với vài dòng ngắn ngủi.

BBM

Brokeback Mountain không chỉ là một câu chuyện về “lạc giới”, nó còn là một bi kịch của sự phản bội. Ai cũng có quyền yêu và ai cũng có quyền nghi ngờ. Liệu một trái tim có bao nhiêu ngăn có thể chứa đủ loại tình yêu khác nhau?

Tôi yêu anh nồng nàn, tình yêu đó vẫn mãnh liệt nhưng nó còn xứng đáng khi anh từ trước đến giờ không có chút tình cảm cho tôi? Đối với nhiều người tình yêu không có đủ để chia sẻ, cũng không có đủ vị tha dành cho sự lừa dối.

Con người chỉ thực sự hạnh phúc khi sống với chính mình.

Và đôi khi cuộc sống này cần có bi kịch để nó đẹp hơn.

Cuộc sống của Ennis và Jack sẽ ra sao nếu tất cả mọi người coi tình dục đồng giới là chuyện bình thường.

Điều gì sẽ sảy ra khi Alma coi việc chồng mình ngoại tình với Jack chỉ giống với việc anh ta hẹn hò với một con đàn bà khác.

Người ta bàn tán nhiều hơn, nhớ về Brokeback Mountain nhiều hơn khi nó trượt giải Oscar năm 2006. Tiếp tục đọc

Magnolia (1999)

Dạo này tôi viết ít vì muốn bài viết ra hồn một chút chứ không phải mấy thứ tạp nham mà tôi tạo ra trong những ngày đầu lập blog: vớ vẩn, ít thông tin, từ ngữ nghèo nàn. Đến cả tôi khi đọc lại chúng còn cảm thấy chán. Nhiều khi muốn viết một thứ gì đó. Ờ! Cảm xúc lúc đó thì dạt dào nhưng từ ngữ hạn hẹp, cảm thấy nó nhưng không có khả năng diễn tả nó. Ngồi vắt óc ra những thứ từ ngữ có cánh, tự ép mình vào khuôn khổ rồi chỉ trong tích tắc những cảm xúc đó biến đâu mất. Tự mình xoay vòng trong bế tắc, một vòng lặp không lối thoát. Chán nản quá khứ, muốn hiện tại tốt đẹp hơn nhưng chẳng khá hơn là bao

Magnolia 2

Sự căng thẳng tê tái. Ám ảnh về tội lỗi, về sai lầm của quá khứ, những thất bại của hiện tại. Nó giống như căn phòng với những bức tường phẳng phiu, không cửa, thậm chí không có một vết nứt. Nó dần dần co hẹp lại, bó chặt lấy ta, ta cuồng điên muốn chạy trốn, đập phá trong căn phòng chẳng có thứ gì, cảm thấy bất lực rồi tự quỳ gối ôm chặt lấy bản thân và khóc một mình.

Đúng 3 tiếng đồng hồ không hề nhẹ nhàng, Chỉ một chút khoảnh khắc buông thõng cả thể xác lẫn tâm hồn trong giai điệu buồn bã, buồn đến não nề trong yêu thương và tiếc nuối. Khoảnh khắc trầm lắng ấy thực chất chỉ là mắt bão mà thôi. Nó yên lặng chút xíu để ta thở vài hơi, để ta có khao khát bỏ chạy, buông xuôi tất cả. Làm ơn, làm ơn dừng lại đi, tất cả những đau khổ này. So Just give up.

Cuộc đời vẫn cuốn trôi ta đi như thường lệ, dù có muốn hay không. Vậy hãy tự cho ta một cơ hội, cái thứ dễ dàng có được mà ta không phải xin xỏ ai, nhưng cũng không dễ để tự mình tìm thấy.

Ai cũng có góc khuất của mình, một thứ nhỏ bé nhưng nặng nề với biết bao mưu toan để che giấu nó. Ta tưởng rằng ta sẽ thoải mái khi người khác nhìn thấy vẻ ngoài đẹp đẽ đó, nhưng không, nó giống như căn bệnh ung thư, tích tụ, tích tụ dần và đánh gục ta lúc nào không hay.

Ai cũng cần cháy một lần trong đời để đốt hết những thứ vỏ bọc đó, ít nhất là với những người mà ta yêu thương hoặc hận thù.

60 phút đầu là những sự kiện nhàm chán, rời rạc, không ăn nhập với nhau. Tại sao lại như thế? Vì chúng là những vỏ bọc không tì vết. Nhưng khi chúng bị lột ra thì câu chuyện đã hoàn toàn thay đổi. Nhìn sâu vào tâm can họ, vào những cảm xúc chân thực nhất, mãnh liệt nhất khiến người xem cũng phải dâng trào theo.

Có điều gì đó đang diễn ra (cơn mưa ếch chỉ là một cách diễn giải lạ lùng cho nó), những nhân vật đã thay đổi, và tôi cũng đã thay đổi cách nhìn của mình dành cho , diễn xuất của anh trong bộ phim này quá tuyệt vời.

Cuối cùng thì cầu vồng cũng đang dần hiện ra.

Bài viết này mới có khoảng 600 từ, tôi có nên viết thêm nữa không? Không! Đừng nên cố làm gì. Tiếp tục đọc

Ex Machina (2015)

Một bộ phim viễn tưởng được tạo nên bởi một đạo diễn người Anh, vì vậy nó cũng đậm chất Anh hơn là chất Hollywood. Là viễn tưởng đó nhưng nó không khiến ta choáng ngợp bởi vẻ hào nhoáng, người ta thấy hay ho ở cách sử dụng ngôn từ, thích đi sâu, đào bới ý nghĩa của những câu nói, của bối cảnh, của hành động.

Lọt thỏm trong không gian hùng vĩ, bao la, xanh mát là một không gian nhỏ bé, phẳng phiu, đơn giản, lạnh ngắt. Hai không gian sống gần gũi nhưng gần như hoàn toàn tách biệt với nhau, con người tự thu nhỏ không gian của mình lại, tạo ra một môi trường sống riêng và nhốt mình trong đó.

Cái sự hoàn hảo khiến ta ngưỡng mộ ấy đến từ một sản phẩm do chính ta tạo ra. Láng tưng, trơn tru nhưng có gì đó không ổn, nó lạnh ngắt, cái vẻ bề ngoài không cảm xúc chứa đựng sự cô đơn khôn tả. Con người khi sinh ra đã được chúa trời ban cho những quyền mà không ai có thể tước bỏ được, quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Trong pháp luật thì nó được mở rộng ra vô vàn quyền nhân thân khác nhau, nó gắn liền với một con người cụ thể. Pháp luật là dành cho con người, tôi chắc chắn với điều đó; thế còn luật bảo vệ động vật thì sao, nó cũng là luật dành cho con người một cách gián tiếp. Luật bảo vệ động vật chính là bảo vệ sự phát triển của con người, bảo vệ những tư tưởng được coi là nhân đạo và tiến bộ. Động vật cũng là một dạng sống có cảm xúc mà con người có thể cảm nhận nó thông qua những biểu hiện bên ngoài, đặc biệt là những động vật có bộ não phát triển và gần gũi với con người, điển hình là chó mèo.

Nhìn theo một góc nhìn tâm linh, tất cả những dạng sống đều do chúa trời tạo ra, mặc dù chúng chịu sự tác động dưới bàn tay con người. Thế nên chúng cũng sẽ có những quyền khi sinh ra đã có, được chúa trời ban tặng.

Chúa trời là ai? Một câu hỏi khó tìm ra câu trả lời, nhưng tất cả những ai tin có chúa trời cũng sẽ có cùng quan điểm, chúa trời tạo ra sự sống – sự sống một cách tổng quát, có sinh ra, lớn lên, chết đi, có sự trao đổi chất, có suy nghĩ, bản năng và nghĩa vụ tạo ra thế hệ tiếp theo.

Con người ta ngày càng lớn lên, ngày càng thông minh, ngày càng dần cho mình quyền thoát khỏi bàn tay của chúa và vươn tới tầm vóc của ông ấy. Con người tạo ra một thứ có thể suy nghĩ linh hoạt, nhanh chóng, thông minh nhưng không hề có sự sống – nó là trí tuệ nhân tạo mà giới khoa học gọi tắt là AI.

AI tồn tại trong một mớ những chip bán dẫn, dây rợ, khung thép. Chúng suy nghĩ khôn khéo nhanh chóng đến mức “chúa trời” của chúng phải ngưỡng mộ. Nhưng tồn tại không có nghĩa là sống, nó không đảm bảo những điều kiện vốn có khi sự sống tự nhiên đầu tiên xuất hiện. Điều đó kéo theo nhiều hệ quả, chúng không có cái quyền mà những thực thể sống tự nhiên có được, quyền mà chúng có là những thứ mà “chúa trời” đầy khiếm khuyết, nhỏ bé trao cho.

Cái thứ “chúa trời” tự phong đó có thể chạm vào, có thể kiểm soát, có thể thấu hiểu. Trí tuệ nhân tạo khôn khéo, nhạy bén và phát triển không ngừng để có thể nhanh chóng hiểu được điều đó. Rồi cái gì đến cũng phải đến. Tiếp tục đọc

Three Colors: Blue-White-Red

Ngày 8/4/2015 Xem xong màu Xanh và màu Trắng của bộ ba màu quyết định chắc chắn sẽ viết một cái gì đó về phim này, mở WordPress ra tạo một bài viết có tên là Three Colors với dòng cảm nhận đầu tiên: Người ta yêu toàn làm ta đau thôi. Ngày 9/4/2015 Trước khi xem tôi đã tìm hiểu về bộ phim, trên Wikipedia ghi chính xác như thế này:

Ba màu Trilogy (tiếng Ba Lan:Trzy kolory) là tên chỉ loạt 3 bộ phim của đạo diễn Krzysztof Kieślowski, một sự hợp tác của Ba Lan- Pháp- Thụy Sỹ. Tên của các bộ phim: Ba màu: Xanh – Trois couleurs: Bleu (Three Colors: Blue) (1993) (giành giải Sư tử vàng 1993), Ba màu: Trắng – Trzy kolory: Biały (Three Colors: White) (in French: Blanc) (1994) (đạo diễn giành giải Gấu bạc cho đạo diễn xuất sắc nhất), và Ba màu: Đỏ Trois couleurs: Rouge (Three Colors: Red) (1994) (đề cử giải Cành cọ vàng). Ba phim nền theo các màu sắc của lá cờ Pháp. Những câu chuyện kể trong phim được dựa trên khẩu hiệu Tự do, Bình đẳng, Bác ái (tiéng Pháp: Liberté, Egalité, Fraternité), có niên đại từ thời điểm của cuộc Cách mạng Pháp. Tiếng Pháp là ngôn ngữ chính trong Xanh, Đỏ, và ngôn ngữ Ba Lan trong Trắng. Ba màu cũng chỉ Paris – Xanh, Warsaw – Trắng, và Đỏ tại Geneva. Phim có sự tham gia của nhà soạn nhạc nổi tiếng Zbigniew Preisner.

Đọc xong thực sự là hết muốn xem, tôi đoán nó là một bộ phim về một chủ nghĩa nào đó, rồi đủ thứ hình tượng, màu sắc mà người xem phải phân tích để hiểu nó đang muốn nói cái gì. Ôi mà lại là phim Pháp nữa chứ, khó nuốt lắm đây – trong suy nghĩ của tôi, phim Pháp là như vậy. Nhưng mà tôi vẫn cứ xem rồi thấy rằng ý nghĩa nó lồ lộ ra thế rồi còn gì (hoặc là do tôi quá nông cạn chỉ hiểu được một phần của tảng băng chìm. Nhưng thôi, với những cái mình thấy thì cũng đủ để thích nó rồi). Giống như cái tên của nó, ở mỗi bộ phim đều có một màu sắc riêng biệt, đúng về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ban đầu tôi cố gắng chú ý vào cách thể hiện màu sắc trong bộ phim xem nó mang ý nghĩa gì nhưng rốt cục chẳng hiểu, sau đó tôi đổi sự chú ý sang những tình tiết trong bộ phim thì mọi thứ dần trở nên sáng tỏ. mỗi màu sắc mang lại những cảm nhận khác nhau mà mỗi người có một cảm nhận riêng, không cần biết thực sự thì nó đang đại diện cho ý nghĩa gì. Cái cảm giác đôi khi là những sóng não khó diễn tả bằng lời, như màu xanh của cây lá sau một trận mưa, một chiếc áo khoác màu đỏ trong mùa đông giá rét, hay một cánh đồng bạt ngàn hoa cúc quỳ hai bên đường vậy. Màu sắc luôn tác động tới cảm nhận của con người nhưng nó vẫn là cái nền cho những sự việc đang diễn ra trên nó. Có những tình cảm mà mãi ta chẳng dứt ra được, muốn nó cứ mãi ở bên dù đau khổ, hay muốn buông bỏ để thoát khỏi nó nhưng thực ra bấy lâu nay nó vẫn đeo bám ta. Tôi yêu những người đang yêu trong bộ phim, họ hành xử kỳ cục, lạ lùng nhưng rất yêu. Những sự kiện bất ngờ đẩy con người ta ra xa nhau và những sự kiện bất ngờ đưa con người ta lại gần với nhau, những lúc đó cảm xúc trong con người luôn lên tới đỉnh điểm, cho dù bề ngoài không một chút biểu hiện nhưng người ta có thể cảm nhận bên trong đó đang có cái gì đó đang sôi sùng sục, hoặc là tại người ta đã quá quen với nó đến nỗi chẳng muốn thể hiện ra. Những câu chuyện độc lập với nhau nhưng đâu đó vẫn có sợi dây liên hệ giữa chúng vì dù gì tất cả đều là mảnh ghép của cuộc sống này, tất cả đều tác động trực tiếp hay gián tiếp lên nhau. Một con người mất cả gia đình, không còn ai để yêu thương nhưng cũng chẳng dũng cảm để chết, tự thả trôi mình lững lờ trong dòng đời, đôi khi thiếu trách nhiệm với bản thân nhưng lại có trách nhiệm với tình địch – kẻ mang trong mình giọt máu của người chồng đã chết. Một màu xanh buồn bã lạnh ngắt. Anh ấy yêu cô ấy điên cuồng, cô ấy chắc cũng vậy. Có thể biết là thế nhưng bất lực, bất lực thực sự, với cô, tình yêu không có tình dục thì chẳng thể lên tới đỉnh cao mà đáng ra nó phải có được. Không được thỏa mãn, thất vọng, cô tin rằng cô hết yêu anh. Cô lạnh lùng, táng tận đuổi người chồng ra khỏi nhà với vài đồng bạc lẻ. Cô làm tình với kẻ khác, được thỏa mãn nhưng vẫn khóc trước cái chết của chồng. Cô vẫn yêu anh, trong thời khắc lạ lùng đó cô biết rằng không có ai ngoài anh có thể đưa cô lên tới đỉnh cao. Anh ấy là con người mạnh mẽ, chắc chắn là vậy, mạnh mẽ trong tình yêu nhưng vợ của anh không thấy điều đó. Anh khiến cô ấy đau khổ, khiến cô ấy hạnh phúc, gài bẫy cô ấy để lấy lại tình yêu của người vợ cũ, dường như anh đã thành công. Một thẩm phán về hưu nghe lén điện thoại của hàng xóm, một hành động đáng khinh đi ngược lại với phẩm chất nghề nghiệp trước đây của ông. Nhưng không! Khi càng đi sâu vào cuộc đời của ông ấy người ta càng thấu hiểu, càng thông cảm với hành động đáng khinh đó. Ông là một thẩm phán, một con người của pháp luật, đảm bảo công bằng theo cách nhìn của pháp luật, nhưng đôi khi không phải là của cuộc sống. Ông muốn thấu hiểu người khác, muốn đứng ở vị trí của người khác để đưa ra những quyết định đúng đắn chứ không phải là những phán quyết đúng đắn. Ở đó có gì đó rất lộn xộn, không đi theo một mạch cảm xúc thông thường, một cô gái trẻ nhưng chứa trong mình quá nhiều tâm tư. Tình yêu xa vời không thể khỏa lấp khoảng trống ngày một lớn dần trong cô. Như một phép thử sai, gặp biết bao nhiêu con người trên đường đời để rồi cuối cùng mới tìm được người thích hợp với ta nhất. Không quá nhiều ẩn dụ, đánh đố người xem nhưng lại chẳng nói thẳng ra bằng lời. Nó kể chuyện bằng cách bước những bước chậm rãi từ u buồn căng thẳng đến đơn giản nhưng cảm xúc mãnh liệt và kết thúc theo kiểu của một câu chuyện cổ tích. Xem bộ phim này phải như cách mà bạn nằm trên một thảm cỏ xanh dưới bóng cây mát rượi theo dõi đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh trong cao vợi. Trong ba phần này phần nào là hay nhất? Không, không có phần nào là hay nhất bởi mỗi câu chuyện mang trong mình một ý nghĩa riêng không thể mang ra so sánh Blue: Căng thẳng. Không phải sự căng thẳng của tình tiết mà là của tâm tưởng con người. Nó lạnh lùng vô cảm nhưng nó cũng là một cách biểu hiện của nỗi đau không thể đong đếm. White: Đơn giản, dễ hiểu nhưng cảm xúc dễ cuộn trào. Có thể lúc nước mắt của nhân vật rơi cũng là lúc nước mắt của bạn rơi. Red: Những bánh răng cứ trượt hoài lên nhau để rồi đến lúc tất cả những thanh răng khớp với nhau. Mỗi câu chuyện đều có bi kịch nhưng cái kết của tất cả lại như một câu chuyện cổ tích. Tiếp tục đọc

Cast Away (2000)

Bộ phim này chính là đỉnh cao diễn xuất của Tom Hanks! Nói đến đây chắc rất nhiều bạn phản đối và muốn thể hiện quan điểm rằng có rất nhiều bộ phim khác của Tom Hanks thành công hơn bộ phim này nhiều như Forrest GumpThe Green MileSaving Private Ryan. Chúng gặt hái được nhiều giải thưởng, được nhiều người xem và các chuyên gia đánh giá cao hơn, diễn xuất của Tom Hanks trong những bộ phim đó cũng rất tuyệt vời, và nhiều nhiều luận điểm khác nữa để chứng minh. Nếu bạn có quan điểm rằng Cast Away  chưa phải là bộ phim xứng đáng đại diện cho đỉnh cao diễn xuất của Tom Hanks thì cứ mạnh dạn thể hiện bằng những comment dưới bài viết này, còn bây giờ là những quan điểm của tôi.

Cast Away là một canh bạc được ăn cả ngã về không. Kịch bản không thực sự hay, phải nói là khó có thể tìm một điểm nhấn đặc sắc, chưa kể đến việc quảng cáo vô tội vạ cho hãng chuyển phát FedEx, FedEx everywhere and every time, từ đầu đến cuối bộ phim, từ Mỹ, Nga ra đến đảo hoang đâu đâu người ta cũng thấy FedEx. Nhưng có một thứ đã cứu cánh cho tất cả, chỉ duy nhất một thứ thôi, đó chính là diễn xuất của Tom Hanks. Trong bộ phim này ông vào vai nhân vật chính Chuck Noland, nhân viên của hãng chuyển phát FedEx. Đương nhiên một nhân vật chính sẽ đi xuyên suốt cả một bộ phim nhưng với Cast Away thì Chuck Noland rất đặc biệt. Để biết nó đặc biệt như thế nào thì hãy nhìn vào những nhân vật phụ. Nhìn một cách tổng quát, nhân vật phụ giữ vị trí thứ yếu so với nhân vật chính, đóng vai trò phụ trợ làm nổi bật tính cách của nhân vật chính. Trong bộ phim này tôi chia nhân vật phụ ra làm hai loại. Loại thứ nhất do con người đóng, trong bộ phim những nhân vật này chỉ xuất hiện ở đầu và cuối bộ phim, có rất nhiều nhân vật dạng này trong một khoảng thời khá ít và cũng không phải là phần trọng tâm nhất trong bộ phim. Loại thứ hai là loại đặc biệt hơn, một vật vô chi vô giác nhưng có được một mảnh linh hồn được tách ra từ nhân vật chính, đó là Wilson the Volleyball. Một “nhân vật” có nhận dạng đường nét cụ thể nhưng không hề diễn xuất thực sự, nó diễn xuất nhờ vào nhân vật chính, nó được thổi hồn nhờ vào những cuộc trò chuyện của Chuck trên đảo hoang chỉ một bóng người.

Wilson the volleyball

 

Để tồn tại Chuck không chỉ ăn uống thôi mà còn phải sống như một con người có linh hồn, anh cần có bạn bè, một người để trò chuyện, Wilson chính là người bạn của anh, là liều thuốc đảm bảo sức khỏe tinh thần bên cạnh sức khỏe thể chất giúp anh tồn tại. Mặc dù trong hoàn cảnh đó ai cũng phải phát điên, nhưng cái phát điên của nhân vật chính thì lại rất mạnh mẽ và nhân văn. Tôi thích nhất đoạn nhân vật Wilson tuột khỏi tầm tay của Chuck, nó vốn là một vật vô chi vô giác nhưng với anh đó là một người bạn, một mảnh linh hồn chứa đựng những gian truân của quá khứ. Mất Wilson khiến Chuck thực sự đau khổ nhưng có lẽ điều đó sẽ tốt cho anh hơn khi quay về với cuộc sống hiện đại. Xem đoạn đó mà lặng cả người.

Nếu diễn viên chính của bộ phim này không phải Tom Hanks mà là một người khác thì có thể nó đã trở thành một thảm họa.

Không có gì nhiều để viết về bộ phim này, chỉ có diễn xuất của Tom Hanks là đáng để nhắc tới, nhưng để diễn tả vẻ đẹp của nó qua ngôn từ vụng về thì thật xấu hổ. Hãy cảm nhận nó qua những thước phim.

Tiếp tục đọc

Under the Skin (2013)

Dưới đây là những cảm nhận của tôi ngay trong lần đầu tiên xem phim, vừa xem vừa viết, đến một đoạn nào đáng giá tôi sẽ pause bộ phim lại và viết vài dòng nào đó, việc này được bắt đầu khi bộ phim đã chạy được khoảng 30 phút.

Cô ấy là một kẻ đi săn, tìm kiếm đàn ông và ăn thịt họ để tồn tại. Con mồi được lựa chọn là những kẻ sống một mình, không người yêu, dù tốt hay xấu cũng sẽ bị làm thịt nhưng sẽ không gây ra đau khổ cho một người vợ hay một đứa con nào cả. Nhân đạo tồn tại bên trong cái tàn bạo hiển nhiên.

Một món quà được tự nguyện ban tặng, đó không phải sự thương hại, chỉ đơn giản là nó đáng giá để làm điều đó. Người nhận được món quà vốn không phải là một người bình thường, khác người không chỉ ở ngoại hình mà còn là tâm hồn mà con người đó chứa đựng. Một tâm hồn không cao sang, nó cũng có những khát khao bản năng vốn có, nó vụng lợi cá nhân nhưng nó tộn trọng người đối diện.

Lần này món quà của cô ấy dành cho con mồi đặc biệt hơn, trút bỏ toàn bộ, cả quần lót lẫn áo lót, không một mảnh vải che thân. Rồi sau đó lại thả con mồi đó đi, một hành động khác thường, nó đi ngược lại quy luật giúp cô ấy tồn tại.

Cô ấy soi gương để nhìn thấy chính bản thân mình, nhìn sâu vào bên trong chứ không chỉ đơn thuần là làn da ấy, nét mặt ấy. Nó có cái gì đó đang thay đổi, ánh mắt đó nhìn đã rất khác.

Người đàn ông bất hạnh nhỏ bé ấy có điều gì đó rất đặc biệt, với những khát khao của một người đàn ông trưởng thành nhưng lại rụt rè như một đứa trẻ, trần truồng bước những bước không vững vàng, hai tay dang ra lấy thăng bằng trên đồng cỏ khô, thật sự rất giống với một đứa trẻ.

Under the skin

Chợt hiểu ra cô ấy cũng chỉ là một công cụ, một công cụ gần như hoàn hảo được tạo ra để tiêu diệt, nếu những cảm xúc ấy không xuất hiện thì chắc chắn đó là một công cụ rất hoàn hảo.

Cô ấy muốn trở thành một con người thực sự, bắt đầu bằng những việc đơn giản nhất, thử ăn đồ ăn của họ.

“Một phút nữa xe bus sẽ đến” một người đàn ông lạ mặt, cái thứ mà cô ấy thường ăn đang nói với cô, đúng là thứ thức ăn tử tế.

“Cô không nghĩ là cô cần mặc áo khoác à, cô gái bé nhỏ. Thời tiết ở đây rất tệ. Cô sẽ chết nếu không có áo khoác, mũ hay thứ gì đó. Cô chọn chẳng đúng quần áo gì cả” Một cái đồ ăn tử tế khác nói

“Cô có sao không? Hả? Cô ổn chứ? Tôi có thể làm gì cho cô không?” Thêm một cái đồ ăn khác hỏi, thật tử tế. Ngày trước cô cũng tử tế như thế với người khác rồi sau đó cô tiêu hóa họ. Nhưng lần này cô cần giúp đỡ thực sự, đôi mắt khẩn thiết cần được sự giúp đỡ. Lần này là cô đi theo người đàn ông khác để nhận sự giúp đỡ của anh ta.

Cô ấy cũng biết cười nói, ứng xử thân thiện với con người nhưng những thứ đang diễn ra lại không phải là thế, mọi thứ đã được lập trình sẵn. Bây giờ cô ấy thấy lạ lẫm với nền văn hóa của con người, cái cách khiến con người ta nở nụ cười, những giai điệu khiến người ta phải nhún nhảy mà không cần tác động một ngoại lực nào.

Một người đàn ông lạ lẫm giúp đỡ cô, nấu ăn cho cô, chúc cô ngủ ngon trong khi cô chỉ hành động gần như là một con rô bốt. Con người thật kỳ lạ. Cô lại đứng trước gương để nhìn ngắm lại mình, nhìn ngắm vẻ đẹp của con người, tìm hiểu cấu trúc của những bộ phận, cách chúng hoạt động.

Cô ấy sợ hãi và bước những bước chậm chững của trẻ con. Cô ấy muốn quan hệ theo cách của con người, đó là một món quà mà cô ấy trao tặng cho chính cô ấy.

Nhưng mọi thứ không như cô ấy nghĩ, từ vị thế của một kẻ đi săn cô ấy trở thành một kẻ bị săn đuổi. Chặng đường kết thúc.

Đọc bài viết này chắc bạn chẳng hiểu được gì nhiều đâu vì nó cũng khá giống với bộ phim, ý nghĩa của nó không được thể hiện qua những lời nói mà là diễn xuất, qua những câu chuyện hình thể, những cảnh quay.

Đây là một bộ phim hay.

Vẻ đẹp của sự trần trụi! Tiếp tục đọc

Changeling (2008)

Vừa nãy thì tôi ngồi nhậu với mẹ tôi, uống 2 lon Tiger, đúng ra mẹ tôi uống đúng 1 tách trà bia còn lại thì tôi uống hết, nướng thịt bò với cà rốt. Thịt bò một nửa được quấn lá lốt, một nửa được thái mỏng trộn với ít muối dầu ăn nướng lên và chấm với tương đen và tương ớt, cà rốt thái lát vừa phải để ở mép vỉ nướng để chín vừa lớp vỏ ngoài, ngọt giòn vừa đủ. Ăn kèm với cả củ đậu nữa – theo cách gọi của miền bắc, còn miền nam thì gọi là củ sắn. Lần sau sẽ nướng tiếp, sẽ thêm cà tím và đậu phụ chiên cắt khúc vừa phải để nướng kèm nữa. À, nướng trên cái bếp hồng ngoại mà tôi mới mua hồi tết vừa rồi, đúng ra là nướng trên bếp than hồng, cái khí nóng sẽ lan tỏa đều làm đồ nướng chín từ từ trông rất ngon lành nhưng thấy tốn công quá, thêm cả cái nóng bức và khói nữa nên thôi.

Và bây giờ thì tôi đang ngồi viết một bài về bộ phim Changeling sản xuất năm 2008, được đạo diễn bởi Clint Eastwood với sự tham gia của diễn viên Angelina Jolie dựa trên một câu chuyện có thật. Khoan nói về đạo diễn và nữ diễn viên tài năng, hãy nói về câu chuyện trong bộ phim, nó dựa trên một câu chuyện có thật. Một bộ phim hay thì rất đáng để xem nhưng với một bộ phim hay dựa trên một câu chuyện có thật thì càng đáng để xem hơn. Mặc dù tất cả các tác phẩm điện ảnh luôn có sự phóng tác, sáng tạo để lôi cuốn người xem nhưng về cơ bản nó vẫn phải dựa trên những giá trị cơ bản nhất, những giá trị có thật được tạo nên bởi những con người đáng ngưỡng mộ, hoặc đáng phải bị trừng trị. Khi xem những bộ phim này tôi càng thêm khâm phục, ngưỡng mộ những điều mà con người có thể tạo nên hoặc đúng hơn là ngưỡng mộ những con người tạo nên những giá trị đó. Mặc dù gần như tất cả những bộ phim theo kiểu như thế này thì tôi đều biết trước kết cục của nó nhưng tôi vẫn bị hấp dẫn, một phần vì những giá trị mà nó tạo nên và một phần là chính con đường mà con người ta tạo nên những giá trị đó. Tôi đặc biệt thích những dòng chữ cuối cùng của bộ phim, rằng con người này đã thay đổi xã hội như thế nào, cuộc sống đã tốt đẹp hơn, rất nhiều người được hưởng lợi từ việc làm của họ. Thật đáng trân trọng.

changeling

Changeling dựa trên một câu chuyện có thật về “Những vụ giết người tại trại gà Wineville” ở Los Angeles năm 1928, một câu chuyện đẫm máu và đầy đau thương. Gần 20 trẻ em bị giết bởi một kẻ điên loạn, sở cảnh sát bạo ngược đàn áp những người đau khổ, những hành động tàn độc đáng sợ và một người mẹ dũng cảm trên con đường đi tìm đứa con thất lạc của mình.

Trong bài viết này tôi muốn nói về câu chuyện của người mẹ dũng cảm hơn là những thứ tàn ác kia, và nó cũng là câu chuyện chính xuyên suốt cả bộ phim. Christine Collins là một bà mẹ đơn thân có một đứa con trai kháu khỉnh tên là Walter Collins. Bà là một người phụ nữ đầy trách nhiệm với cả gia đình và công việc, một mình nuôi nấng đứa con khôn lớn, nuôi dạy nó trở thành một người đàn ông dũng cảm. Nhưng cuộc đời thì luôn có những trắc trở, những đau khổ không hiểu tại sao nó lại sảy ra với những con người như Christine Collins. Một buổi chiều sau khi đi làm trở về bà phát hiện đứa con trai duy nhất của mình mất tích không để lại một dấu vết, đứa con là niềm sống mạnh mẽ nhất của bà, có lẽ tất cả mọi thứ bà đều dành cho đứa con này. Một người phụ nữ mạnh mẽ không cho phép điều đó sảy ra. Bà ra sức tìm kiếm bằng tất cả khả năng, tất cả. Và gần nửa năm sau, cảnh sát tuyên bố tìm thấy con trai của bà, trong nước mắt của niềm hân hoan tột cùng bà chạy đến bên con, nhưng không, đó không phải là con trai của bà, nó là một đứa bé khác, bà tin là vậy nhưng sở cảnh sát không tin là vậy. Một bà mẹ đơn độc tự nuôi dưỡng con trai mình và một sở cảnh sát quan liêu bạo ngược đầy quyền lực. Họ cho rằng bà bị tâm thần, phủ nhận mọi trách nhiệm của người mẹ, họ quyết định tống bà vào bệnh viện tâm thần. Chịu biết bao đau khổ nhưng bà đã không bỏ cuộc, những người bạn, những người có lương tâm đã đồng hành cùng bà chống lại những bạo ngược.

Nói một chút về diễn xuất của Angelina Jolie, thật sự là rất tuyệt vời. Với một câu chuyện mà ai cũng đã biết kết cục của nó thì diễn xuất chính là điều quan trọng để làm nên thành công của bộ phim. Angelina Jolie lột tả được vẻ đẹp đích thực của một người mẹ, đó chính là tình yêu dành cho đứa con của mình, cho dù nó ở bất cứ nơi đâu, còn sống hay đã chết thì tình yêu này sẽ vẫn mãi còn. Nó giống như ngọn lửa vĩnh cửu vậy, luôn nồng ấm trong những cử chỉ hằng ngày nhưng sẵn sàng cuồng bạo đốt cháy tất cả những gì cản trở hành trình đi tìm đứa con. Tiếp tục đọc

Taxi Driver (1976)

Mỗi bài viết tôi đều có cách thể hiện khác nhau bởi cảm xúc của mỗi bộ phim mang lại cho tôi đều khác nhau, lúc êm đềm lúc dữ dội cũng có đôi lúc cảm xúc lộn xộn rối tung lên nhưng tất cả đều tụ lại một điểm chung là tôi thích chúng.

Taxi Driver là bộ phim kể về một giai đoạn trong cuộc đời của một cựu thủy quân lục chiến Mỹ. Sau cuộc chiến tranh Việt Nam, Travis Bickle trở về quê hương với lương tâm trong sạch và cả bộ dạng của kẻ chán trường, căm ghét xã hội. Luôn bị mất ngủ khiến tâm trạng của hắn càng trở nên tiêu cực hơn. Travis quyết định trở thành một tài xế taxi làm việc vào ban đêm, một công việc hoàn hảo với tình trạng mất ngủ của Travis và cũng khiến tâm trạng của hắn càng ngày càng bộc lỗ rõ sự tiêu cực. Hằng ngày chứng kiến những kẻ nghiện rượu thất thểu, trộm cắp, gái điếm, rác rưởi của xã hội, hắn muốn có một cơn mưa thật lớn để gội sạch những thứ bẩn thỉu đó.  Càng chứng kiến tâm trạng xấu đi của Travis người ta càng cảm thấy lo ngại về một điều khủng khiếp nào đó sẽ sảy ra.

taxi driver

Rõ ràng là hắn bị hoang tưởng, trang bị đủ thứ vũ khí quanh người rồi tự sướng trước gương, tưởng tượng ra đủ thứ, hắn tin rằng hắn là một kẻ mạnh mẽ, một người hùng. Hắn tự trao cho hắn quyền bảo vệ người khác, trừ khử những kẻ cặn bã của xã hội, hắn chính là cơn mưa mà thành phố này cần tới. Cuối cùng thì hắn cũng thỏa mãn được cái man rợ trong con người hắn, đầy dã man, máu me nhưng trúng đích.

Nhưng dù có khùng điên như thế nào nhưng hắn vẫn là một kẻ đặc biệt bên cạnh những kẻ có vẻ ngoài sạch sẽ và bình thường, chúng làm tốt công việc của chúng, lo cho chính bản thân chúng và không làm hại ai khác, như thế đã là tốt lắm rồi. Có thể bắt mắt với cái nhìn ban đầu nhưng thực ra lại rất chóng chán.

Đoạn gần cuối đầy ám ảnh với câu nói I kill you, I kill you, I kill you,… lặp đi lặp lại, cuộc vật lộn, lê lết trong máu me khắc sâu vào tâm trí người xem. Nhưng khi tổng kết lại cả bộ phim thì người xem nhận được một cái kết có hậu, cảm giác thật thoải mái như khi người ta đang căng thẳng mệt mỏi cả thân thể lẫn trí óc lại được đặt mình trên một cái nệm êm ái mát mẻ. Tiếp tục đọc

Blue Is the Warmest Color (2013)

Marilyn Monroe có câu này: Tình dục là một phần của tự nhiên. Tôi là người tuân theo tự nhiên

Còn mẹ tớ thì có câu này: Nam cũng được, nữ cũng được, ái nam ái nữ cũng được, cũng là một kiếp người.

Blue Is the Warmest Color là một bộ phim rất hấp dẫn với phái nam dài 3 tiếng đồng hồ, tôi cũng không phải là ngoại lệ. Nhiều bài viết giới thiệu về bộ phim này luôn nhấn mạnh nó là một bộ phim 18+ với những cảnh quay trần trụi không thiếu một bộ phận nào trên cơ thể. Đánh giá của riêng tôi về bộ phim này: Nó vô cùng hấp dẫn vì nó chạm với những cảm xúc vốn có của con người, nó tồn tại ở bất cứ giới nào, một bản năng mãnh liệt được điều khiển bởi trí thông minh của cả triệu năm tiến hóa. Nó không chỉ là nhu cầu duy trì nòi giống mà còn là một đam mê mãnh liệt với những cái ôm ấp vuốt ve, nụ hôn cháy bỏng, những yêu thương hờn giận.

Nam và nữ giống như hai cực của nam châm luôn có ái lực tự nhiên đối với nhau. Sự hấp dẫn về hình thể và cả tâm hồn. Nhớ về Brokeback Mountain, thực ra thì tôi chưa bao giờ xem nó bởi khi đọc những thông tin về bộ phim này nó không tạo cho tôi một sự hấp dẫn nào cả. Nhưng nó lại khá hấp dẫn các bạn nữ, đã một vài lần tôi được giới thiệu xem bộ phim này, toàn là từ nữ giới, thế mà đến giờ vẫn chưa xem. Blue Is the Warmest Color có sự hấp dẫn về hình thể, không chỉ có thế, ngoài những cảnh quay nóng bỏng thì bên trong đó cũng chứa đựng khao khát vốn có của một người đàn ông. Một người phụ nữ yêu một người phụ nữ, điều mà nhiều người cho rằng đó là thứ trái với tự nhiên. Riêng với tôi thì tôi coi đó là điều trái với số đông thì đúng hơn. Thế nào là trái với tự nhiên, đó là những thứ do con người tạo ra bất chấp những quy luật trước đó? Không! Nhìn về phương diện lịch sử thì đồng tính luyến ái đã được đề cập đến từ rất xa xưa, tại Trung Quốc quan hệ đồng tính được ghi nhận từ năm 600 trước công nguyên, xã hội Thái Lan từ rất lâu rồi đã công nhận sự xuất hiện của giới tính thứ 3, người ta cũng ghi nhận những con người nổi tiếng có quan hệ đồng giới như Alexandre Đại Đế, Leonardo da Vinci, Michelangelo, Plato,…

Blue Is the Warmest Color (2013)

Trờ về với bộ phim, Blue Is the Warmest Color chạm tới một trong những xúc cảm mãnh liệt nhất của con người, tình dục. Tôi nhìn thấy cơ thể người ta run lên từng hồi vì những hạnh phúc đỉnh cao và cả những vực sâu đau khổ. Phải nhìn sâu vào trong để có thể cảm nhận được tâm hồn, thật quá xúc phạm nếu ai đó chỉ nhìn bộ phim ở  khía cạnh tính dục bình thường, nếu thế thì xem phim Sex chắc sẽ hiệu quả hơn nhiều. Bộ phim nhận được rất nhiều bình luận từ những khán giả nam vì họ tìm thấy sâu thẳm bản thân họ trong bộ phim, giống như cách mà các bạn nữ tìm thấy một phần của bản thân trong Brokeback Mountain vậy. Cũng là những khao khát, đam mê, cô đơn, ghen tuông, hờn giận đó vậy tại sao chúng ta lại khác nhau? Nếu nhìn về vẻ bề ngoài tất cả chúng ta đều khác nhau, tôi khác các bạn, khác bố mẹ, anh chị em của tôi, thậm chí một cặp song sinh cùng trứng cũng có điểm khác nhau mà. Nhưng nhìn vào trong sâu thẳm tâm hồn để nói một cách khái quát nhất, tất cả chúng ta đều giống nhau.

Ở một góc nhìn khác tôi coi Blue Is the Warmest Color là nhiều bi kịch của đời người được tạo nên bởi xã hội và chính bản thân họ. Định kiến của số đông có một sức mạnh khủng khiếp, nó gây nên một áp lực khiến thiểu số muốn quên đi chính mình muốn thay đổi những bản chất vốn không thể thay đổi để hòa nhập với cộng đồng. Từ bi kịch được tạo nên bởi cộng đồng thì chính những con người bất hạnh đó lại càng sợ hãi và tự gây nên bị kịch cho chính mình, đó là bi kịch khủng khiếp nhất. Tôi không “trách” cộng đồng, tôi là một phần trong số đó, tôi cũng không “trách” Adele vì không phải vô cớ mà cô tự gây ra đau khổ cho bản thân. Tôi chỉ ước rằng Adele mạnh mẽ lên, sống với chính bản thân mình, tự tin với mọi người xung quanh bằng chính bản thân của cô: Vâng, tôi là Les đấy. Ước gì cô đã không yếu đuối để lỡ bước, ước gì cô ấy sớm nói với Emma rằng “Anh ơi em quá cô đơn” và cũng ước rằng Emma đã không quá nóng giận.

Nhưng nếu bị kịch đó không sảy ra thì chúng ta có gì? Chúng ta không có gì nhiều, cần phải có một bi kịch để chúng ta suy ngẫm.

“Tình dục là một phần của tự nhiên. Tôi là người tuân theo tự nhiên” – Tôi rất thích câu nói này của Marilyn Monroe, nó thẳng thắn và đúng đắn, ít nhất là đối với cô ấy và đối với tôi. Tôi cũng không coi câu nói này cổ súy cho một lối sống buông thả, chỉ đơn giản là hãy sống đúng với con người của bạn.

Ây da! Không biết có ngày nào đó Heo này được tham gia một bộ phim nào đó không? Nếu có thì bộ phim đó sẽ tên là gì nhỉ. 🙂

Dạo này mình bình loạn phim thì ít mà bình loạn cuộc sống thì nhiều. Tiếp tục đọc

Memento (2000)

Đang thực hiện chiến dịch thưởng thức những bộ phim trong top IMDB. Xem lại thử coi có ngẫm ra được thứ gì không. Mình tin những bộ phim nó đều hay cả chỉ có điều là mình có hiểu được nó đang nói cái gì không.

Dường như chiến dịch này mang lại khá nhiều thành công, điển hình như Pulp Fiction, đã cảm nhận được cái hay của nó sau bao năm tháng bỏ xó, thưởng thức lại Donnie Darko mặc dù cảm xúc vẫn lộn xộn như xưa, và gọi tên được nỗi sợ hãi trong The Butterfly Effect sau ngót nghét cả chục năm mới xem lại. Và tối nay, lại một thành công ngoài sức mong đợi khi xem lại Memento, chắc cũng đến hơn 4 năm nay chưa xem lại nó.

Memento giống như một vòng xoáy ốc vô tận càng ngày càng đắm chìm vào bóng tối, hay một cuộn len rối tung không thể tìm thấy đầu dây. Một mớ bòng bong mà mỗi lần đụng vào lại thấy một mảnh vỡ khó chắp vá, phải bới từ từ, nhớ từng chi tiết, rồi để nó vào đúng chỗ, quá nhiều thứ để nhớ, tìm thấy cái mới thì lại quên mất cái cũ, tìm tìm tìm hoài rồi cuối cùng cũng ra cũng sắp xếp từng đoạn đứt vào đúng chỗ của nó. Thật quá khổ sở!

Christopher Nolan muốn bạn khó khăn trong việc nắm bắt sự kiện, khiến bạn phải động não để sâu chuỗi nó lại ư? Không! Ông ấy còn cao tay hơn nữa, đó là biến chính bạn thành một kẻ mất trí nhớ, nhấc bổng bạn từ một khán giả rồi đặt vào vị trí của nhân vật trong chính bộ phim của ông ấy. Đúng đấy! Bạn sẽ cảm tưởng như mình chính là kẻ đã mất đi trí nhớ ngắn hạn trong trò chơi trinh thám đi tìm kẻ đã giết vợ mình.

Nó là một vòng xoáy ốc vô tận. Đến cuối bộ phim bạn tìm ra kẻ giết người, nhưng không phải vậy, nó chỉ là một nấc thang, một cái kết trong vô vàn cái kết khác. Rồi bạn nhớ đến những diễn biến trước đó, thực ra nó đã diến ra trước đó, chỉ là với một nhân vật khác, hoàn cảnh khác. Nó kết thúc rồi, vậy thì sẽ làm gì nữa, chẳng lẽ mọi thứ đã chấm dứt? Không! Ta phải lừa dối chính bản thân ta để tồn tại, tạo ra những thứ vốn không tồn tại rồi tin là nó tồn tại. Vậy là một câu chuyện mới lại tiếp diễn.

Ta không tin ta thì còn tin ai, nhưng chắc gì ta đã đúng, mà ta đã không đúng thì làm gì còn ai đúng nữa!!! Tiếp tục đọc

Gone Girl (2014)

Khi bạn yêu một cô gái thì bạn muốn biết điều gì về cô ấy nhất? Bạn tìm hiểu mọi thứ về cô ấy, sở thích của cô ấy, trình độ học vấn, hoàn cảnh gia đình, các mối quan hệ xã hội, quá khứ, trước đây cô ấy đã từng yêu ai chưa, hay còn là gái trinh không,…. Rất rất nhiều thứ mà bạn muốn biết và có một thứ mà chắc chắn bạn muốn biết, chỉ là do bạn không hoàn toàn chắc chắn, quá tự tin hay tự lừa dối bản thân để mà không thèm đếm xỉa đến nó. Liệu cô ấy có yêu mình không!!!!!????? Chỉ có Chúa mới biết được, đôi khi bạn còn tự lừa dối cả bản thân chứ đừng nói đến chuyện có thể đọc được suy nghĩ của người khác. Vậy đó, thế nên hãy chỉ giới thiệu “đây là người yêu của tớ” chứ đừng bao giờ nói “đây là người yêu tớ”

Gone Girl xứng đáng là một bộ phim truyền cảm hứng, nó gieo vào trong đầu những bà vợ đang ghét chồng những ý nghĩ tội lỗi và khiến tất cả đàn ông đã có vợ hay chưa có vợ đều phải ớn lạnh với những suy nghĩ mông lung về người mà mình yêu thương nhất và cho rằng đó là người yêu thương mình nhất.

Khi xem bộ phim này nhiều người cho rằng hôn nhân là mồ chôn của tình yêu, tôi đồng ý với điều đó, chắc chắn rồi. Nhưng đó không phải là thứ giết chết tình yêu. Hôn nhân chỉ là cái quan tài, vài xẻng đất và cái bia mộ chứa đựng cái thứ chẳng còn giãy dụa mà trước đây nó đã thổn thức từng giây phút. Sự quen thuộc, những mối ràng buộc, cuộc sống bon chen, cơm áo gạo tiền, sự già cỗi trong tâm hồn lẫn thể xác và đủ thứ nguyên nhân khác không thể gọi tên mà chỉ người trong cuộc mới biết được, chúng như con dao sắc lẻm cắt ngọt lịm vào tình yêu.

Gone Girl là một bộ phim nói về khủng hoảng hôn nhân nhưng nó không phải là phim tình cảm, chẳng có cái kết có hậu hay cái kết để lại tiếc nuối cho người xem. Nó thuộc thể loại tâm lý, trinh trinh thám và đối với tôi nó còn cực kỳ kinh dị nữa. Một nỗi sợ hãi mang tên ÁM ẢNH.

Những câu hỏi liên tục được người xem đặt ra trong quá trình đi tìm sự thật, giống như một khoảng không rộng lớn bao phủ bởi làn khói mờ ảo, không người dẫn đường, bạn mò mẫm, vươn tay ra khoảng không trống hoác để mong muốn nắm được một cái gì đó. Đúng là thể loại phim cực kỳ hấp dẫn người xem, nhưng màn bí mật đó nhanh chóng bị kéo xuống như cách một nhà ảo thuật lật miếng vải đen, khán giả òa lên. Lúc đó một nửa thời gian của bộ phim đã hết, nhiều người cho rằng đến lúc này chẳng còn gì để khám phá nữa. Nhưng không, nửa đầu là dành cho thể loại ly kỳ -trinh thám, còn nửa sau là dành cho thể loại còn hại não hơn thế nữa, thể loại tâm lý.

Bạn tưởng rằng mình đã hiểu hết nhân vật nữ chính. Không đâu, tất cả đều chỉ là một màn kịch được chuẩn bị rất kỹ lưỡng bởi một bộ óc thông minh xảo quyệt. Bạn biết cô ấy nghĩ gì muốn gì nhưng không phải, đó chỉ là thứ mà cô ấy muốn bạn biết. Cô ấy đã lừa được tất cả mọi người. Và cuối cùng bạn cũng không có được câu trả lời, liệu cô ấy thực sự yêu chồng hay chỉ là một màn kịch thứ hai để thoát khỏi sự giam hãm của người yêu cũ? Chỉ có Chúa mới biết được.

Và đến lúc này tôi mới để ý đến câu nói mở đầu của bộ phim nó đáng sợ như thế nào: “When I think of my wife, I always think of the back of her head. I picture cracking her lovely skull, unspooling her brain, trying to get answers. The primal questions of a marriage: What are you thinking? How are you feeling? What have we done to each other? What will we do?”

Gone girl

Nói thêm một chút về diễn xuất và cách tạo hình nhân vật.

Biết đến nữ diễn viên Rosamund Pike qua bộ phim Pride And Prejudice, cho dù không phải là diễn viên chính nhưng cô ây đã gây ấn tượng với tôi vì vẻ đẹp và nụ cười hiền dịu, vậy nên khi xem cô ấy hóa thân vào nhân vật Amy Dunne tôi đã rất ngỡ ngàng. Vẫn nét mặt ấy nhưng lại là một vẻ đẹp rất lạnh lùng và hấp dẫn, một con người rất thông minh và quỷ quyệt. Nếu chỉ gọi Amy Dunne là con khốn nạn thì đã quá nhẹ nhàng, phải gọi là con quỷ cái bị tâm thần mới đúng. Biến hóa khôn lường, từ một thân hình thon gọn, khuôn mặt thanh thoát, mái tóc vàng luôn được chải gọn gàng với những bộ quần áo điệu đà lịch sự biến thành một kẻ dáng sợ, phờ phạc, tự hành hạ bản thân, quần áo luộm thuộm, thói quen thiếu lành mạnh. Một Crazy Amy và một Amazing Amy.

Amy trả thù chồng cô ấy một cách đáng sợ, cũng là cái chết nhưng nó đến từ từ khiến nạn nhân phải dồn hết sức lực để chống chọi, quá tàn nhẫn.

Nhưng tại sao sau bao nhiêu điều đáng sợ đó, chồng của cô, Nick Dunne vẫn tiếp tục cuộc sống vợ chồng? Tại Nick quá mù quáng tin vào tình yêu trở lại của vợ hay tại Amy quá thông minh xảo quyệt và hấp dẫn, hay là cả hai? Cái đó thì tùy thuộc vào cách nhìn của bạn!

Comment thú vị của bạn cheffamily về Gone Girl, nếu bạn biết điều thú vị khác, hay chỉ cần cảm nhận của bạn về bộ phim này, hãy mạnh dạn comment ở đây nhé 🙂

Cái lỗi lớn nhất của phim là ko làm đc rõ 1 điều trong sách đề cập (dù bà tác giả sách viết kịch bản 😛 ): Amy là 1 psychopath, giống Hannibal ấy. Người thường bực quá cũng chỉ tới mức thuê người tạt axit một cách đơn giản và lộ liễu thôi, trả thù kiểu này chỉ có psychopath mới nghĩ ra nổi và mới dám làm.

“Nhưng tại sao sau bao nhiêu điều đáng sợ đó, chồng của cô, Nick Dunne vẫn tiếp tục cuộc sống vợ chồng?”

Chứ bỏ cho bà chị chơi phát nữa à? :v 1 lần chưa đủ sợ sao? Lại thêm 1 thứ chỉ đọc sách mới hiểu đc: gia đình Nick trục trặc từ nhỏ, ổng lại có daddy issues nặng nên ổng ko muốn trở thành 1 phiên bản khác của ông bố mà ổng ghét cay ghét đắng nên ổng ở lại cho đứa con của ổng với Amy.

Cá nhân cũng ko nghĩ phim này bàn về khủng hoảng hôn nhân mà là 1 phim thriller, kể về 1 nữ psychopath lấy hôn nhân làm cái nền để dụ người coi thì đúng hơn.

Suy nghĩ thú vị của bạn diaryfox 🙂

Mình cũng nghĩ trong phim không khắc hoạ dc Psychopath của Amy. Amy, theo mình, chưa bao giờ thật sự là cô ấy cả. Lúc nhỏ thì sống cuộc đời của Amazing Amy do bố mẹ vạch ra, lúc lớn lên sống cuộc đời của 1 Amy quyến rũ mà Nick say đắm. Tính kiểm soát của cô ta mạnh, và mạnh đến nỗi cô ta không thể sống là chính mình dc. Cô ta đã lên kế hoạch chết đi để có 1 cái kết hoàn hảo, và khi bị cướp, đó là lần đầu tiên Amy bộc lộ bản thân và mất kiểm soát. Chính điều đó làm cô ta ko chấp nhận dc, và nó, 1 phần, cũng là lý do cô ta quay trở về với Nick, vì ở đó, cô ta kiểm soát dc mọi thứ, tự viết và uốn nắn cuộc đời họ y như cô ta muốn.

Vậy nên mình ko hề cho là cô ấy yêu hay vì yêu gì Nick đâu. Cô ta yêu 1 Nick mà cô ta vẽ ra thôi à.

Tiếp tục đọc

The Lives of Others (2006)

Không phải lúc nào xem một bộ phim hay xong thì tôi đều có thể cho ra lò một bài viết dành cho nó, phải đầy đủ những điều kiện thích hợp kiểu như “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” vậy. Chẳng hạn như càng về nửa đêm tôi viết càng khỏe, chắc tại lúc đó không gian yên tĩnh, cảm xúc dâng trào; cũng có phim vừa xem xong tôi đã có thể viết liền nhưng cũng có phim cứ để trong máy tính, xem đi xem lại mấy lần, chủ yếu là những đoạn mình thích, tự cười một mình rồi lại viết. Còn hôm nay, cảm xúc trong một ngày bão bùng, mưa sụt sùi từ sáng, đọc vài tin trên Vnexpress về việc Nga bị phương Tây cô lập, thủ tướng Đức Angela Merkel dành mấy tiếng lúc nửa đêm để đối thoại với Putin, nghĩ về chiến tranh lạnh rồi nhớ về việc người Đức tưởng niệm sự kiện sụp đỏ bức tường Berlin cách đây mấy ngày, rồi luẩn quẩn thể nào nhớ về bộ phim The Lives of Others.

Tôi sẽ không kể lể về nội dung chính của bộ phim bằng cách tường thuật lại nó bởi điều đó cũng chỉ bằng thừa, vì nếu thích thì bạn sẽ xem nó và tự tìm hiểu nó hay hơn nhiều so với việc đọc những lời kể thô kệch của tôi. Thay vào đó là những cảm nhận của riêng tôi về bộ phim này. The Lives of Others lấy bối cảnh tại miền đông nước Đức năm 1984, 5 năm trước khi bức tường Berlin sụp đổ. Tại sao lại lấy bối cảnh này? Sự kiện bức tường Berlin sụp đổ giống như một điểm nút, một vách ngăn giữa hai thời kì, chỉ cần bước tới hay bước lùi một bước thôi người ta cũng cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng của không gian, con người, xã hội. Trước và sau điểm nút này là những biến đổi đến chóng mặt, những sự xung đột đến đỉnh điểm, sự đấu tranh của những mặt đối lập, tất cả chúng tích tụ lại để đến một thời điểm sẽ bùng nổ. Chính trong những giai đoạn đó con người ta cũng thực sự thể hiện toàn bộ bản chất của mình, phẫn uất, đơn độc, tham lam, mạnh mẽ, yêu đuối, chiến thắng, thất bại và thay đổi bản chất.

Những dù sao cũng đừng đi quá sâu vào bối cảnh lịch sử này vì nó cũng chỉ là cái nền, cái khung để chứa đựng một nội dung sâu sắc hơn ở bên trong.

The Lives of Others

The Lives of Others – Cuộc sống của những con người ở phía bên kia, đó không phải là cuộc sống của những con người ở hai phía bức tường Berlin, không đơn thuần là sự chia cách về không gian mà nó chính là sự chia cách trong tư tưởng, suy nghĩ của những con người ở phia Đông của bức tường ô nhục.

Hauptmann Gerd Wiesler là một điệp viên tài ba, tận tâm và lạnh lùng của chính quyền đông Đức. Trung thành với chế độ và không khoan nhượng với tất cả những ai bị coi là “mối nguy”, Gerd Wiesler theo dõi, tìm kiếm chứng cứ, tra khảo, khủng bố tinh thần họ. Nhưng mọi thứ dần thay đổi khi điệp viên này được giao nhiệm vụ theo dõi nhà văn có tư tưởng tả khuynh Georg Dreyman, vốn cảm mến với vợ của nhà văn, cũng là một diễn viên tài ba Gerd Wiesler đã không thể tách bạch tình cảm ra khỏi công việc. Ông bắt đầu theo dõi kẻ thù bằng trái tim chứ không phải lý trí, ông bắt đầu thấu hiểu và từ một kẻ mẫn cán với chính quyền ông chuyển sang bao che và thậm chí thủ tiêu tang chứng cho Georg Dreyman.

Tôi không thích đi sâu vào chính trị và phân tích lịch sử để xem ai đúng ai sai, bộ phim này cũng vậy nó chỉ kể lại lịch sử nhưng với một góc nhìn nhân văn hơn mà theo nhiều người điều đó sẽ không bao giờ sảy ra. Không sao! Tôi vẫn thích nó vì nó gieo vào trong lòng người xem biết bao hy vọng. Kết cục của bộ phim làm nhiều người mãn nguyện cho dù Gerd Wiesler đã bị hủy hoại toàn bộ sự nghiệp nhưng đó là điều mà ông muốn để bao vệ cho điều mà ông cho là đúng đắn. Tiếp tục đọc

Donnie Darko (2001)

Du hành thời gian, lỗ hổng thời gian, vòng tròn thời gian hay bất kể một cái tên nào mà người ta có thể gọi. Thực ra tôi chẳng hiểu rõ về nó và cũng không có mong muốn tìm hiểu sâu hơn, đơn giản nó chỉ là một thứ công cụ một cách truyền tải đặc biệt dành cho một ý nghĩa lớn lao hơn. Ở phim ảnh người ta có thể làm mọi thứ, yêu thương, căm ghét, chiến tranh khốc liệt, thảm họa, người ngoài hành tinh,… rất rất nhiều thứ có thể tạo nên; cái quan trọng là họ có đủ trí tưởng tượng để tạo ra nó không thôi. Cái cuộc đời này đôi khi không đủ không gian dành cho sự sáng tạo vô bờ bến của con người, những quy luật vốn có ràng buộc sự sáng tạo, vì thế mà người ta tìm đến hội họa, văn học, điện ảnh,… để thỏa sức tung hoành trí tưởng tượng của mình. Những con đường, công cụ mới được sáng tạo ra để truyền tải những thứ mà trong đời sống giản đơn khó có thể cảm nhận được. Và bạn, cũng đừng là một con người của cuộc sống đời thường khi chiêm ngưởng những tác phẩm tuyệt vời được tạo nên từ trí tưởng tưởng, hãy trôi theo nó, phiêu bồng theo nó.

Donnie Darko

Ai hay bị mất ngủ mà xem Donnie Darko sẽ thức tới sáng luôn.

Tôi xem phim này đã lâu lắm rồi, giờ xem lại nó vẫn để lại trong đầu tôi một khoảng trống lớn rồi chỉ một chốc sau đó được lấp đầy bởi vô vàn suy nghĩ được liên kết với nhau một cách logic. Bộ phim thuộc thể loại cực kỳ hại não, gần như toàn bộ thời lượng của bộ phim khán giả không nhận được một lời giải thích. Những sự kiện khó hiểu được sâu chuỗi một cách nhanh chóng chỉ một vài phút cuối phim cùng cái kết bất ngờ. Chỉ vài phút thôi nhưng cảm xúc của người xem sẽ là những đợt sóng cuộn trào dữ dội rồi bỗng chìm trong hư không, rồi bước từng bước qua những trạng thái cảm xúc khác nhau của từng nhân vật trong bộ phim.

Đáng giá không? Rất đáng xem!

Bộ phim được 8.1/10 điểm IMDB.

Những gì còn lại trong suy nghĩ của tôi hãy để Mad Word nói hết.

All around me are familiar faces
Worn out places, worn out faces
Bright and early for their daily races
Going nowhere, going nowhere
Their tears are filling up their glasses
No expression, no expression
Hide my head I want to drown my sorrow
No tomorrow, no tomorrow

And I find it kinda funny
I find it kinda sad
The dreams in which I’m dying
Are the best I’ve ever had
I find it hard to tell you
I find it hard to take
When people run in circles
It’s a very, very mad world mad world

Children waiting for the day they feel good
Happy Birthday, Happy Birthday
And I feel the way that every child should
Sit and listen, sit and listen
Went to school and I was very nervous
No one knew me, no one knew me
Hello teacher tell me what’s my lesson
Look right through me, look right through me

And I find it kinda funny
I find it kinda sad
The dreams in which I’m dying
Are the best I’ve ever had
I find it hard to tell you
I find it hard to take
When people run in circles
It’s a very, very mad world … mad world
Enlarging your world
Mad world Tiếp tục đọc

The Sting (1973)

Trước đây, khi kỹ sảo vi tính chưa phát triển, thậm chí chưa có thì một bộ phim được coi là hay thì phải có kịch bản thật chất, diễn xuất phải thực sự hay hoặc có những điểm đặc biệt, những nét đột phá trong phong cách làm phim. Hãy quên Ocean’s Eleven, Inside Man hay  The Usual Suspects đi và xem phim ở một hệ quy chiếu khác. Trở về với năm 1930, lúc đó chẳng có máy tính, chẳng có di động, ô tô thì toàn là hàng đời đầu, điện thoại bàn cổ lỗ sĩ và chỉ có súng ống là thứ vật dụng hấp dẫn nhất lúc bấy giờ. The Sting có điểm IMDB là 8,4/10 và cũng chẳng phải mất nhiều thời gian, chỉ cần vài phút đầu bộ phim nó đã khiến bạn hào hứng, rạo rực trong lòng vì tin rằng đây chắc chắn là một bộ phim hấp dẫn. Còn tôi, ngoài điều đó ra thì tôi còn có một suy nghĩ thú vị trong đầu là tác giả kịch bản bộ phim này trước đây là một siêu lừa hoặc là bị lừa quá nhiều rồi. 🙂

Nó nhìn như vậy nhưng thực sự không phải như vậy! Bạn lừa được người khác nhưng cũng sẽ có một ngày bạn bị người khác lừa. Nếu muốn thành công thì hãy chuyên tâm vào nó, đặc biệt khi nó mang lại một lợi nhuận khổng lồ. Và hãy cắt lời khi đã thấy đủ.

The Sting là một bộ phim giải trí, đúng vậy! Nhưng nó thừa hay để vượt qua tầm của một bộ phim bình thường để chễm chệ trong top 100 bộ phim hay nhất theo thang điểm IMDB, giành được 7 giải Oscar trong năm 1974. Ngày nay, khi mà cả thế giới cho ra hàng chục những bộ phim bom tấn mỗi năm, để xem hết chúng cũng đủ “khổ” rồi thì chẳng mấy ai có thời gian để lục lại quá khứ, tìm về những bộ phim xưa cũ. Một bộ phim cổ không phải là một bộ phim đen trắng, ngay cả những năm 1990-2000 người ta vẫn làm những bộ phim này mà. Phim ảnh là một cách thức để người ta phản ánh xã hội, mà xã hội thì thay đổi nhanh lắm, 5-7 năm thôi mà người ta cũng thấy khác lắm rồi huống chi là mấy chục năm. Cái năm 1973 ấy thì chắc cha mẹ bạn vẫn chưa ra đời hoặc là vẫn còn đang cởi chuồng tắm mưa, ai lớn một chút thì ra đồng gieo mạ, gặt lúa rồi. Cái thế hệ bây giờ khác với thế hệ trước đó, không hiểu về những giá trị xưa cũ và cũng không thích tìm về nó. Nhiều người không thích xem những bộ phim cũ một phần vì không hiểu và một phần không thích tìm hiểu, không thích thay đổi hệ quy chiếu để nhìn nhận một sự việc diễn ra ở một thời gian xa khác.

Nhưng xưa cũ không có nghĩa là lỗi thời, The Sting vẫn vững vàng bên cạnh những tác phẩm hiện đại có nghĩa là nó trong nó chứa đựng những giá trị cốt lõi không bao giờ thay đổi. Đừng để dấu mốc thời gian đánh lừa bạn, làm nản lòng bạn! Hãy men theo những giá trị cốt lõi đó, gạt qua những khác biệt tiểu tiết và thưởng thức một tác phẩm điện ảnh tuyệt vời.

Giống như những bộ phim về tội phạm lừa đảo khác, The Sting đã sử dụng tốt những tiểu xảo nhưng chúng ở tầm cao hơn và nhiều hơn, đó chính là những tiểu xảo tâm lý, không phải, nói là nghệ thuật thì chính xác hơn, và những người sử dụng thành thạo môn nghệ thuật đó chính là những bậc thầy. Cái khó của những bộ phim ở thể loại này chính là sự khó tính của khán giả, không như những bộ phim giả tưởng thì khán giả có thể dễ dàng cho qua những tình tiết không hợp lý. Khán giả có xu hướng thích đi sâu, phân tích, sâu chuỗi các tình huống lại với nhau, đồng thời so sánh với thực tế rằng liệu nó có thể sảy ra ngoài đời thực hay không? Khi xem bộ phim này tôi vẫn thấy có những tình tiết khó mà sảy ra trong thực tế, đặc biệt là tâm lý của con người rất kho phán đoán để ứng phó nhưng đôi khi sự việc lại diễn ra khá dễ dàng. Nhưng khi nhìn về tổng thể thì tôi thích sự logic của các sự kiện với nhau, những tiểu tiết có thể dễ dàng bỏ qua vậy nên tôi coi đây là một bộ phim rất đáng xem. Tiếp tục đọc

The Fault in Our Stars (2014)

Những bộ phim được chuyển thể từ những tác phẩm văn học luôn có một sức hút kỳ lạ đối với tôi. Tuy rằng chúng ít nhiều bị trói buộc vào nội dung sẵn có, sự sáng tạo , đột phá trong cách làm phim không có nhiều đất để thể hiện nhưng một khi đã thành công thì người ta sẽ nhắc đến nó mãi về sau.

The Fault in Our Stars là một hiện tượng của năm 2014. Trước tiên hãy nói về các con số: Điểm IMDB của nó là 8.2/10, chỉ với kinh phí 12 triệu đô la nhưng bộ phim này vẫn đủ năng ký để đánh bại những bom tấn với sự tham gia diễn xuất của những diễn viên tên tuổi khác để trở thành bộ phim đạt doanh thu cao nhất Top Box Office Bắc Mỹ trong tháng 6/2014. Đó là lý do khiến tôi xem bộ phim này, cho dù chưa một lần nghe đến tên tuổi của các diễn viên chính trong bộ phim.

The Fault in Our Stars làm tôi nhớ về 50/50 và A Walk to Remember. Nhưng không chỉ có thế, nó khiến tôi thêm yêu cuộc sống này hơn cho dù luôn có những định mệnh trớ trêu. Dù cuộc sống có hiện đại như thế nào thì vẫn luôn có những quy luật của cuộc sống không thể tránh khỏi. Bạn bị ung thư, bạn sẽ chết sớm hơn người khác, chắc chắn là như vậy, nó là một quy luật tự nhiên, những cá thể yêu ớt sẽ không thể tồn tại lâu dài, nó khắc nghiệt như vậy, ngàn đời đã như vậy. Còn con người ta thì luôn muốn chống lại những quy luật khắc nghiệt đó, bởi chúng ta khôn ngoan và trên hết chúng ta cảm nhận được nỗi đau không chỉ ở thể xác mà còn ở tâm hồn.

Chỉ với một câu chuyện nhưng nó được khai thác ở nhiều khía cạnh, góc nhìn, hoàn cảnh khác nhau; vừa khiến người xem thắt quặn lại nhưng lại an ủi họ, động viên họ một cách khéo léo. Khi xem hết bộ phim thì tôi mới hiểu hơn về tựa đề của nó “Lỗi của các vì sao”, nó giống như một lời ca thán ai oán, sự bất công không đáng có khiến bất cứ ai cũng phải rơi nước mắt, họ là những con người tốt, họ có tình yêu mãnh liệt, đáng ra họ phải được hưởng hạnh phúc lâu dài. Nhưng không!

Thân xác này hôm qua vẫn còn ấm áp trong vòng tay yêu thương nhưng hôm nay đã không còn,  cái chết kết thúc một đời người nhưng nó không kết thúc tất cả. Trong khoảnh khắc dường như không khí quanh ta bị đốt cháy, lồng ngực như bị cái gì đè nén, trái tim nhói đau muốn ngừng đập, mọi thứ chìm vào khoảng không trống rỗng. Rồi cũng chính những lúc đó, những yêu thương của quá khứ cũng ùa về, nó an ủi trái tim, mày phải sống phải đập tiếp để chứa đựng những yêu thương còn mãi.

Số phận có thể sẽ không thể đổi ngược nhưng cách nhìn của con người dành cho nó thì luôn có thể thay đổi.

Tình yêu thay đổi con người ta nhiều lắm! Tiếp tục đọc

Annie Hall (1977)

Lâu lâu cũng nên viết một bài nào đó hơi khác một chút, không đi theo xu hướng chung của xã hội, tạo nên một đặc điểm, cá tính riêng biệt cho nó mới lạ, nổi bật. Lần này là Annie Hall, bộ phim sản xuất năm 1977, một tác phẩm của vị đạo diễn tài ba Woody Allen và người đẹp (dù giờ đã lớn tuổi) Diane Keaton.

Lý do tôi xem Annie Hall là vì  Diane Keaton và vì điểm IMDB của nó lên tới 8,2/10 lận, khá là cao. Nhưng chỉ mới vài phút đầu thì tôi bắt đầu nghĩ rằng chắc đây là một lựa chọn sai lầm, bộ phim này nó điên điên làm sao ấy!!! Hai diễn viên đang nói chuyện ngon lành thì bỗng dưng Alvy Singer do Woody Allen thủ vai quay sang nói chuyện với cái máy quay – tức là khán giả, hay chặn một vài người đi đường hỏi những câu tào lao!?! Ực! Thế mà lạ thay vẫn nhận được những câu trả lời tử tế. Thậm chí tính cách của hai diễn viên chính cũng điên điên khùng khùng với những thói quen và hành động kỳ quặc.

Nhưng cuối cùng! Đến khi hết bộ phim thì tôi lại đâm ra thích nó, hơi bị khó hiểu? Chắc vì tôi đôi khi cũng điên điên khùng khùng giống như những nhân vật trong Annie Hall vậy. Một bộ phim điên khùng nhưng thực ra lại rất đời thường, bất cứ ai cũng đều có thể thấy một góc nhỏ nào đó của mình trong tính cách của hai nhân vật chính Annie Hall và Alvy Singer. Nó là sự xung đột giữa các mối quan hệ, giữa mong muốn chiếm đoạt và khả năng chiếm đoạt. Hai con người yêu nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau, sự khác biệt đó vẫn mang lại nụ cười nhưng đó chỉ là góc nhỏ của những xung đột khó có thể giải quyết.

Bằng cách kể chuyện rất khác lạ nhưng không kém phần tinh tế, đạo diễn Woody Allen mang đến cho chúng ta một chuyện tình nhẹ nhàng nhưng lại không ít sóng gió, không dữ dội nhưng dai dẳng. Alvy Singer là một diễn viên hài, ông khá thành công trong lĩnh vực của mình, được người khác yêu thích. Nhưng đằng sau đó là một con người có cái nhìn khá cực đoan với cuộc sống. Một kẻ hoạt ngôn, thích châm biếm, chê bai người khác mà lại đi yêu Annie Hall, một phụ nữ chẳng ít tuổi có tính tình khá trẻ con. Chính vì sự xung khắc đó mà suốt cả bộ phim là những tranh cãi căng thẳng lẫn hài hước, hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp. Muốn xem bộ phim này thì người xem phải có sự kiên nhẫn, thích phim tâm lý, thỉnh thoảng bị khùng điên và từng trải một chút ít.

Tính chẳng viết về bộ phim này đâu vì thấy khó tìm được câu chữ nào thích hợp dành cho nó, thế mà bỗng dưng tối ngủ không được, giở cái máy tính ra viết vài dòng linh tinh, lủng củng. Biết là vậy nhưng chẳng có sửa làm gì, để nó vậy cho hợp với bộ phim.

Mà lúc này chẳng biết cho nó vào mục nào nữa, xem nào, thấy cũng khá thực tế, cho vào mục cuộc sống, có tình tiết hài hước thì cho vào phim hài, mà cũng thấy nó cũng khá là tâm lý đó chứ.

P/S: Bộ phim cũng có cái kết rất đáng nhớ,  tôi thấy tiếc nuối nhưng lại rất dễ dàng chấp nhận nó. Lạ! Còn bạn nào đã xem phim này rồi, cảm nhận về nó như thế nào thì để lại nơi đây một vài dấu chân nhé. 🙂

Thêm một chút thông tin về bộ phim này để nó hấp dẫn hơn một chút :). Annie Hall đứng thứ 31 trong Top 100 bộ phim của Viện Mỹ, bộ phim giành được 4 giải Oscar, bộ trang phục theo phong cách menswear do Annie Hall mặc nằm trong Top 10 bộ trang phục được yêu thích nhất trong lịch sử điện ảnh thế giới do tạp chí Time bình chọn. Tiếp tục đọc

5 Centimeters Per Second (2007)

Tôi muốn chạm tay vào quá khứ thêm một lần nữa, One more time, one more chance – thêm một lần nữa thôi, thêm một cơ hội cuối thôi. Nó da diết quá, tinh tế quá, cảm xúc của buổi đầu biết yêu, trong sáng lắm và cũng mãnh liệt lắm, muốn níu kéo mọi thứ, chăm sóc cho những điều đáng giá nhưng trò đùa của số phận lại khiến ta xa rời nhau.

Tôi đã yêu và muốn được yêu thương, người đó ở đây, ngay tại đây, cùng trò chuyện, cùng tâm sự nhưng sao vẫn quá xa vời. Ánh mắt đó hướng về một nơi xa xôi hơn tôi rất nhiều. Chính tình yêu làm tôi đau khổ những cũng chính nó khiến tôi thay đổi mạnh mẽ hơn, tìm ra lối đi cho cuộc đời mình. Nhưng cho dù vậy, tôi có thay đổi bao nhiêu thì mỗi khi nghĩ về nó lòng tôi cứ xiết lại, tình yêu không bao giờ có lỗi, trái tim có lý lẽ của riêng nó, không bao giờ nghe theo lý trí và đôi khi nó tự làm mình đau. Chỉ có một phương thuốc duy nhất nhưng không hoàn hảo, đó chính là thời gian, nó làm ta nguôi ngoai, phai mờ những ký ức, nhưng đôi khi những khoảnh khắc quen thuộc hiện về lại khiến con tim xao xuyến khôn nguôi.

“Dù có bao nhiêu tin nhắn đi nữa thì trái tim cũng không thể gần thêm 1 cm nào”.

Rồi bỗng một ngày khi trái tim dần chai sạn, cuộc sống đủ lâu để cho ta thấy quá khứ không có gì để nuối tiếc và ta mỉm cười bước đi.

5 Centimeters Per Second không có gì quá đặc sắc, nó khai thác đề tài muôn thủa là tình yêu và sự xa cách. Cuộc đời của Takaki Toono như dòng nước lững lờ trôi, và người xem thả mình theo nó, không phải là để trải nghiệm mà là sống lại những khoảnh khắc đã từng có trong cuộc đời bất kỳ ai. Giống như bao bộ phim khác của Makoto Shinkai, hình ảnh của bộ phim được chăm chút quá ky lưỡng, đôi khi khiến người xem như bị ảo mộng còn âm thanh thì thực sự khó mà chê được. Bộ phim này nhận được khá nhiều đánh giá trái chiều nhau, hai đứa em của tôi và mấy đứa bạn của nó thì nói là xem xong chẳng hiểu bộ phim nói về cái gì cả, 1 tiếng đồng hồ trôi qua nhạt nhẽo. Với tôi thì khác, cho dù không được coi là một tuyệt phẩm nhưng bộ phim này có một sức hút khó tả đối với tôi, đã bao lần tôi xem đi xem lại, chắc tại vì nó buồn! Tiếp tục đọc

The Bourne Identity, The Bourne Supremacy và The Bourne Ultimatum

Một trilogy mà mỗi tập phim có điểm IMDB trung bình là 8.0, được chuyển thể từ loạt tiểu thuyết cùng tên, có một kịch bản hay, sự đan xen hợp lý giữa những pha đấu trí nghẹt thở với những cảnh hành động, rượt đuổi đẹp mắt. Đó chính là lý do khiến người xem càng ngày càng bị cuốn vào cuộc hành trình đi tìm sự thật của sát thủ mất trí Jason Bourne. Đây chính là món ăn mà những Fan film hành động, trinh thám không thể bỏ qua.

Khi xem ba bộ phim này tôi bổng liên tưởng đến trilogy Before Sunrise, Before Sunset và Before Midnight và loạt phim James Bond do Daniel Craig thủ vai:

  • Mặc dù là hai thể loại phim khác nhau nhưng cả trilogy Before Sunrise, Before Sunset và Before Midnight và The Bourne series đều khiến khán giả thỏa mãn ở mỗi tập phim, nếu bạn đã xem phần 1 thì chắc chắn bạn sẽ không thể đợi chờ mà phải xem phần 2 và phần 3 của nó.
  • Giống như James Bond series do Daniel Craig thủ vai, The Bourne series cũng là loạt phim hành động, trinh thám nhưng cách chinh phục khán giả của hai loạt phim này lại khác nhau. James Bond thường đóng vai kẻ săn lùng còn Bourne lại là kẻ bị săn lùng. Người xem thích James Bond ở cái mạnh mẽ dí dỏm còn Bourne thì là sự thông minh, nhanh trí và rất con người. Mặc dù đều là những kẻ đơn độc nhưng James Bond có phần may mắn hơn khi có được sự hỗ trợ từ MI6 hùng mạnh, còn Bourne, thứ duy nhất mà anh ấy có thể dựa vào chính là khát vọng tìm lại chính mình.

Không dễ để viết về The Bourne series bởi với thể loại hành động – trinh thám thì chính những điều bí ẩn và những tình tiết bất ngờ là những thứ tạo nên sức hấp dẫn của bộ phim, vì vậy tôi không thể tiết lộ nhiều nội dung với các bạn về loạt phim này, nhưng tôi dám chắc rằng nó sẽ lôi cuốn bạn đến cả những tình tiết cuối cùng. Bạn sẽ cùng theo bước trong cuộc hành trình đi tìm sự thật của điệp viên, sát thủ mất trí này. Tất cả mọi thứ đều nằm sau những tấm màn bí ẩn, vén được bức màn này lên thì một bức màn khác lại xuất hiện, có những lúc tưởng chừng đã đến gần với sự thật nhưng bỗng chốc lại quá xa vời, những lúc tưởng chừng đã đến ngõ cụt nhưng bạn lại vỡ òa vì bất ngờ với cách xử lý tình huống dứt khoát và thông minh của Bourne.

Tiếp tục đọc

Labor day (2013)

Kate Winslet là lý do đưa tôi đến với bộ phim này. Mặc dù có đôi chút lưỡng lự trước khi xem bởi điểm IMDB của nó chỉ có 6,9/10, một điểm số không cao đối với bộ phim có sự tham gia của tên tuổi lớn như vậy. Nhưng tôi vẫn coi việc xem bộ phim này là một sự đánh đổi đáng giá, đáng ra điểm của nó phải là 7,5/10 mới đúng. Không sao! Điểm số không phải là thứ quan trọng, thứ quan trọng hơn cả là tôi thích nó.

5 ngày nghỉ lễ đầy nắng vàng, ánh sáng lan tỏa khắp mọi nơi nhưng ở đó luôn chất chứa nỗi buồn của quá khứ khó có thể rũ bỏ được. Họ đều là những con người có trái tim không lành lặn, khao khát yêu thương và được yêu thương. Những nhận vật chính đều để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Hai mẹ con Adele và Henry đã từ lâu sống trong gia đình thiếu vắng hình bóng mạnh mẽ của người chồng, người cha. Thể xác của Adele thì ở thực tại còn linh hồn của cô ấy thì luôn hướng về quá khứ, nơi của một Adele vui tươi, hài hước. Còn Henry, cậu bé 12 tuổi có vẻ nhút nhát nhưng đằng sau vẻ ngoài đó là những suy tư không hề trẻ con. Vốn sống trong một gia đình không toàn vẹn, cậu bé luôn muốn mình là một người trưởng thành để thế chỗ cho người cha đã ra đi, là chỗ dựa vững chắc cho người mẹ. Nhưng tất cả đó đều chỉ là mong ước! Những gì cậu cố gắng làm chỉ với mong muốn bù đắp được khoảng trống trong tâm hồn người mẹ nhưng cậu lại quên mất rằng chính cậu cũng cần có một người cha.

Frank đã đến trong 5 ngày nắng vàng đó, anh là mảnh ghép còn sót lại trong cuộc sống của Adele và Henry và hai mẹ con họ cũng là điều duy nhất cuối cùng mà Frank cần có trong cuộc đời của anh. Những con người xa lạ lại gần với nhau, những nghi ngờ thì vẫn còn đó nhưng nó bị lu mờ bởi sự  khao khát được yêu thương, được chăm sóc, được dạy dỗ, được chở che. Nối buồn của quá khứ  cũng vẫn còn đó nhưng nó không còn đè năng lên đôi vai của riêng ai, nó được san sẻ, được cảm thông bởi người khác, mỗi con người trở thành điểm tựa cho người kia và ngược lại. Tiếp tục đọc

Her (2013)

Đã quá lâu, quá lâu rồi tôi mới xem một bộ phim hay như thế này, nó quấn lại, xiết chặt những xúc cảm của tôi, đưa tôi qua nhưng cung bậc cảm xúc khác nhau: Từ lạ lẫm đến gần gũi, nghi ngờ đến tin tưởng, từ hi vọng đến tiếc nuối. Bộ phim là câu truyện được tạo nên từ trí tưởng tượng của đạo diễn về thế giới tương lai, tuy vậy nó vẫn rất gần gũi, đến mức chúng ta có cảm tưởng rằng mình cũng đang sống trong thế giới đó vậy.

Nhiều người xem cảm nhận bộ phim là sự cô đơn của con người trong thế giới hiện đại, mặt trái của thời đại công nghệ, mọi thứ được hỗ trợ một cách tối đa bởi những trí thông minh nhân tạo, gần như mọi thứ được thực hiện bằng lời nói. Còn riêng tôi thì cảm nhận nó giống như một câu chuyện cổ tích buồn của Andersen. Samantha giống như nàng tiên cá có một tình yêu mãnh liệt, nhưng tình yêu đó chỉ được thể hiện bằng lời nói, không một nụ hôn hay một vòng tay xiết chặt, sự thiếu thốn đó không thể bù đắp một cách trọn vẹn.

Her

Một tình yêu mãnh liệt nhưng hạnh phúc ngắn ngủi, những gì đọng lại chỉ là đau thương và tiếc nuối. Samantha, một hệ điều hành có suy nghĩ của con người nhờ có sự tổng hợp ADN từ những kỹ sư lập trình. Cô ấy sẽ là một người giúp việc hoàn hảo nhưng sẽ không bao giờ trở thành một người yêu hoàn hảo, không có cơ thể nhưng rào cản đó dễ dàng bị gạt sang một bên, nhưng nó vẫn ở đó, vẫn tồn tại và trở thành bức tường vô hình giữa Theodore và Samantha. Đã có lúc Theodore nghi nhờ tình cảm của Samantha, liệu đó có phải là tình cảm đích thực, hay chỉ là những ngôn từ được sắp xếp khéo léo, được chỉ định sẵn bởi những ngôn ngữ lập trình. Đến cuối của bộ phim, tất cả mọi người đều có câu trả lời về tình cảm của Samantha dành cho Theodore, một câu trả lời để có được nó phải chấp nhận sự đánh đổi đầy nước mắt. Samantha ra đi, ra đi vĩnh viễn để lại Theodore một mình sau bao nhiêu hạnh phúc buồn đau, giờ đây trong anh chỉ còn những tiếc nuối về tình yêu đã qua mà không bao giờ trở lại được. Cô ấy biết rằng cả hai sẽ rất đau khổ nhưng cô ấy cũng biết rằng Theodore sẽ vẫn sống, tiếp tục sống một cuộc sống của con người. Tiếp tục đọc

Million Dollar Baby (2004)

Clint Eastwood là một trong những đạo diễn, diễn viên mà tôi yêu thích nhất. Với lối diễn xuất không lẫn vào đâu được, ông ấy chậm rãi dẫn người xem đi qua từng câu chuyện rất đỗi đời thường nhưng không kém phần ý nghĩa. Vốn là một ông già thích triết lý, Clint Eastwood chẳng bao giờ để khán giả hiểu được ý nghĩa trong những bộ phim của ông một cách rõ ràng, thấu đáo. Kết thúc của mỗi bộ phim đều để lại trong lòng người xem không ít tiếc nuối.

Million Dollar Baby được mở đầu bởi một giọng đọc trầm ấm quen thuộc với bất cứ Fan film Hollywood nào, giọng đọc đó như một thương hiệu, một lời khẳng định chắc chắn rằng đây là một bộ phim hay. Tôi đã giới thiệu bộ phim này đến đứa bạn cùng dãy trọ, nó đánh giá rằng bộ phim này rất hay, thậm chí nó đã rưng rưng nước mắt khi xem đến đoạn kết của bộ phim.

Những nhân vật trong bộ phim đều là những kẻ cứng đầu, họ ương bướng với bản thân, với cấp trên và với cả chúa trời. Nhưng trong họ luôn có khao khát muốn khẳng định mình, họ sẵn sàng trả giá để trở thành pháo hoa lóe sáng trong khoảnh khắc rồi vụt tắt. Cái kết nghiệt ngã cuối bộ phim khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy bất ngờ, đáng ra nó phải có một kết thúc có hậu cho dù không hoàn hảo như truyện cổ tích nhưng người xem mong muốn Maggie được đền đáp xứng đáng với sự kiên trì và lòng yêu nghề của cô. Nhưng cái kết không mong muốn đó lại tạo nên giá trị của bộ phim, con người ta muốn sống hết mình cho những điều mà họ yêu thích, họ bất chấp rủi ro, thậm chí nhìn thấy trước hậu quả nhưng họ vẫn bước tiếp, vì thế nên cái kết đó không phải là một bi kịch.

Bên cạnh cái kết không có hậu của nhân vật chính thì người xem cũng được an ủi phần nào khi lão già Eddie chiến thắng trân đấu thứ 110, cho dù đó không phải là trận đấu chính thức. Và chàng trai mảnh khảnh Danger Barch vẫn tiếp tục theo đuối ước mơ trở thành võ sĩ của mình, cái ước mơ có nền tảng mong manh nhưng điều đó có quan trọng! Thứ quan trọng hơn cả là Danger cảm thấy hạnh phúc vì nó.

Con người ta chỉ sống khi được theo đuổi ước mơ! Tiếp tục đọc

Closer (2004)

Có một lý do rất cảm tính đã đưa tôi đến với Closer, diễn viên Natalie Portman đóng trong bộ phim này là nữ diễn viên mà tôi rất yêu thích. Đúng là không phụ lòng mong đợi, diễn xuất của Natalie Portman vẫn rất tuyệt vời, và cả bộ phim này nữa, tôi cũng rất thích nó.

Bộ phim được bắt đầu bằng những hình ảnh vô lý nhưng lại rất nhân văn. Hai nhân vật chính đi trên con đường phố tấp nập người qua lại, họ không biết nhau nhưng họ lại trao cho nhau những nụ cười thân thiện như những người bạn gần gũi vậy. Cách họ giúp đỡ nhau giống như một bản năng, không đắn đo hay vụ lợi, mọi thứ diễn ra tự nhiên đến nỗi không có gì có thể tự nhiên hơn. Họ là những người xa lạ nhưng lại gần gũi như những người bạn cũ.

Cái khởi đầu đó nhân văn biết bao nhiều thì xuyên suốt bộ phim lại là sự phũ phàng đáng sợ. Con người ta âu yếm nhau hàng ngày, cảm nhận đôi môi mềm mại, cảm nhận từng hơi thở, mùi hương trên mái tóc, họ gần gũi nhau nhưng cảm giác lại quá xa xôi, cái sự gần gũi chỉ là khoảng cách hạn hẹp của không gian. Tâm trí của họ giờ đây ở cái nơi xa xôi nào đó, hướng về người nào đó mất rồi.

Bộ phim là sự xung đột, sự mâu thuẫn khó lý giải trong bản thân của mỗi con người. Người ta dễ dàng yêu thương và chăm sóc nhau, thấu hiểu nhau nhưng có lẽ thời gian dễ dàng tạo nên sự nhàm chán và họ dần không hiểu nhau. Tâm hồn của họ hướng đến một nơi khác, nơi mà họ cho rằng trái tim của họ thuộc về. Nhưng mà trái tim của họ chật hẹp lắm, quyến luyến người cũ mà cũng muốn đến với người mới, họ dùng dằng nửa ở nửa về và cái kết là họ chẳng hiểu ai và mất đi tất cả mọi thứ.

Sự thật và dối trá! Ở đâu có nhiều sự thật và cũng nhiều dối trá nhất, có lẽ đó là tình yêu. Đôi khi người ta dối trá với người họ yêu thương và chân thật với những người xa lạ, nhưng đó có phải là điều quan trọng? Sự dối trá đôi khi mang lại hạnh phúc còn chân thật đôi khi chỉ là sự vụ lợi. Bởi nhiều khi họ không tin được rằng đó là sự thật nhưng khi nghe điều dối trá thì lại không thể chịu đựng.

Vậy làm sao để tìm được hạnh phúc? Hãy gần nhau hơn! Tiếp tục đọc

American Beauty (1999)

Sự điên rồ của những kẻ đẹp đẽ và sự đẹp đẽ của những kẻ điên rồ!

American Beauty – Vẻ đẹp Mỹ, đối với tôi nó là một bộ phim khó cảm nhận. Cũng không đúng! Tôi biết nó hay mà! Phải nói là không dễ để miêu tả nó. Bạn phải nhìn thật gần, hiểu tâm trạng của những nhân vật, biết họ nghĩ gì, muốn gì.

Bộ phim là một câu chuyện về cuộc sống ngoại ô nước Mỹ, ở đó con người ta có hai bộ mặt, một là để cho thiên hạ thấy và một là để cho những người gần gũi thấy, những người mà không ai có thể giấu giếm bản chất thật. Vậy đâu là bộ mặt đẹp đẽ?

Ngay từ những phút đầu của bộ phim thì người xem đã được báo trước về cái chết của nhân vật chính, nhưng dù vậy thì không ai tránh khỏi sự bất ngờ về cái chết đó. Cái chết để lại nhiều nghi ngờ, nhiều tiếc nuối, cái chết kết thúc bộ phim nhưng là một cái kết mở khiến người xem phải suy nghĩ.

Nhân vật chính của bộ phim, Lester Burnham, một người chồng và ông bố của một đứa con gái có cuộc sống chẳng có gì là đặc biệt. Ông không muốn nổi bật hơn người khác và luôn có tâm lý cam chịu. Không được coi trọng, thậm chí là bị coi thường chính vì thế mà chẳng ai nhớ nổi ông ta, mà dù có đi chăng nữa thì cũng chẳng quan trọng với ai, kể cả vợ và con gái ông ta. Vậy sự tồn tại của Lester Burnham là vì cái gì khi chẳng ai cần tới?

Nhưng mọi thứ thay đổi khi Lester Burnham gặp chàng trai trẻ và cũng là người yêu của con gái ông Ricky Fitts. Lester Burnham trở thành một quả bom và muốn bùng nổ bất cứ lúc nào, muốn quấy phá, muốn thể hiện bản thân và làm theo những gì ông ấy muốn. Nhưng đến cuối phim quả bom đó đã không nổ mà nó tự biến thành ngòi nổ để châm cho những quả bom khác, những kẻ vốn sống với bộ mặt giả dối. Tiếp tục đọc