The Fountain (2006)

Mọi sinh vật trên trái đất này đều có bản năng sống, đến cả con kiến nhỏ bé thì ham muốn sống của nó cũng không thua kém bất cứ loài vật nào. Bạn thử chạm tay vào một con kiến xem, nó sẽ tìm cách chạy toán loạn để thoát thân, nhưng cũng có lúc nó điên cuồng tấn công bạn mà chẳng cần để tâm bạn to lớn chừng nào, rằng nó đang đâm đầu vào chỗ chết. Chính những lúc đó, bản năng sống của nó lên cao nhất, có thể chỉ là bản năng nhưng nó vẫn rất tuyệt vời, tấn công để tìm một lối thoát nhỏ nhoi, tấn công không vì mạng sống của bản thân mà vì mạng sống của cả bầy, của thế hệ sau này.

Nhiều khi tôi nghĩ rồi thân thể này sẽ đi về đâu, cát bụi rồi cũng sẽ trở thành cát bụi như trong một bài hát của Trịnh Công Sơn đã nói. Ai sống tới trăm năm thì cũng sẽ đi về một cõi như bao người. Rồi tôi nhớ đến những con người của thế hệ trước, họ đã đi về cát bụi, trở về nơi mà trước đây họ đã từng thuộc về, một vòng luẩn quẩn không lối thoát, tôi cũng sẽ chẳng thể thoát khỏi quy luật đó. Buồn thay.

Nhưng rồi tôi nghĩ rằng mình nên cảm thấy hạnh phúc khi sợ chết vì đó là đặc ân của người đang sống. Cái suối nguồn cuộc sống vẫn chảy trong tôi, con người của thế kỉ 21 vẫn đang giữ trong mình cái gì đó của những thế hệ di trước, cách sống, nguồn tri thức, bộ gen,… Suối nguồn cuộc sống đã chảy, đang chảy và sẽ chảy đến các thế hệ tiếp theo. Chảy từ sinh vật này sang sinh vật khác, nó bao quanh hết tất thảy sự sống, nó mang đến cát bụi và quấn đi cát bụi, cái chết bắt đầu cho sự sống.

The Lion King’s quotes

Mufasa: Everything you see exists together in a delicate balance. As king, you need to understand that balance and respect all the creatures, from the crawling ant to the leaping antelope.

Young Simba: But, Dad, don’t we eat the antelope?

Mufasa: Yes, Simba, but let me explain. When we die, our bodies become the grass, and the antelope eat the grass. And so we are all connected in the great Circle of Life.

Sự sống sao thật mong manh, có những lúc ta chạm lấy nó nhưng lại tuột mất chỉ trong khoảnh khắc. Mới hôm qua khuôn mặt thân thuộc ta yêu vẫn còn đây, vẫn còn ánh mắt nụ cười đó, nhưng đến hôm nay cơ thể ấy đã không còn hơi ấm.

the fountain 2006

Izzi: Remember Moses Morales?

Tom Creo: Who?

Izzi: The Mayan guide I told you about.

Tom Creo: From your trip.

Izzi: Yeah. The last night I was with him, he told me about his father, who had died. Well Moses wouldn’t believe it.

Tom Creo: Izzi…

Izzi: [embraces Tom] No, no. Listen, listen. He said that if they dug his father’s body up, it would be gone. They planted a seed over his grave. The seed became a tree. Moses said his father became a part of that tree. He grew into the wood, into the bloom. And when a sparrow ate the tree’s fruit, his father flew with the birds. He said… death was his father’s road to awe. That’s what he called it. The road to awe. Now, I’ve been trying to write the last chapter and I haven’t been able to get that out of my head!

Tom Creo: Why are you telling me this?

Izzi: I’m not afraid anymore, Tommy.

Những người đang sống vẫn viết tiếp câu chuyện còn dang dở để nhưng người đã chết mãi tồn tại…. Tiếp tục đọc

Frozen (2013)

Cô Tấm không tự sinh ra cũng không tự mất đi, cô chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác!

Truyện cổ tích bắt nguồn từ đâu? Hầu hết chúng là từ dân gian, có nghĩa là không có một tác giả cụ thể. Chắc chắn có một ai đó tạo ra bản gốc nhưng qua quá trình truyền miệng từ thế hệ này sang thế hệ khác chúng được chỉnh sửa, thêm thắt, thay đổi để phù hợp với xã hội. Hầu hết những bạn trẻ ở thế hệ 8X trở đi khá quen thuộc với hình tượng cô Tấm hiền lành trong phiên bản sách giáo khoa nhưng không nhiều người thực sự được nghe một phiên bản xa xưa của cô Tấm thời ông bà chúng ta. Trong phiên bản cô Tấm mà bà ngoại tôi kể thì cô ấy chẳng hiền lành gì, cô ấy dội nước sôi rồi ngâm mắm con nhà người ta luôn mà.

Rõ ràng là tất cả mọi người trong chúng ta đều có quyền tạo ra một phiên bản mới của truyện cổ tích, còn việc phiên bản đó có sống sót được bao lâu là tùy thuộc vào việc cộng đồng có chấp nhận nó hay không?

Không chỉ ở Việt Nam mà kể cả ở nước ngoài, những phiên bản cổ xưa của truyện cổ tích không phải dành cho trẻ em, nội dung thì đẫm máu, bạo lực, người tốt nhiều khi không nhận được cái kết có hậu. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng ở thời điểm đó xã hội chưa coi trọng việc sáng tác truyện cho trẻ em và truyện cổ tính phản ảnh một phần thực trạng xã hội quá khắc nghiệt lúc bấy giờ. Còn ở xã hội hiện đại, truyện cổ tích được khoác lên mình nhiều bộ áo mới nhân văn hơn và có tính giáo dục tốt dành cho trẻ em. Tại sao lại là nhiều bộ áo mới? Dễ hiểu thôi, trong một cuộc sống bận rộn, guồng quay xã hội ngày càng nhanh thì tất cả mọi thứ muốn tồn tại được phải luôn biết tự tân trang cho mình, thay đổi vẻ ngoài liên tục để không bị lãng quên.

Ngày này truyện cổ tích được viết lại rất nhiều lần bằng nhiều cách thức khác nhau: văn học, tranh vẽ, điện ảnh,… mỗi phiên bản lại có một vài điểm mới tùy thuộc vào óc sáng tạo của người nghệ sĩ.

Walt Disney là một trong những hãng phim mà tôi rất yêu thích từ tấm bé cho tới khi đã lớn, tôi yêu những câu chuyện cổ tích được họ kể lại bằng khiếu hài hước và con mắt sáng tạo. Tôi nhớ rất rõ Pinocchio, Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, Vua sư tử,… từng được chiếu trên VTV2. Ôi thời đó! Những bộ phim rất hay mà tôi không thể nào quên, tuy nhiên cách kể chuyện đã quá cũ, không còn phù hợp với thời đại ngày nay, tất cả mọi thứ đều cần phải thay đổi.

Frozen

Bắt đầu từ việc Brave giành một giải Oscar năm 2013. Đó là một điều bất ngờ dành cho một bộ phim hoạt hình xem được, đầu tư không quá kỹ lưỡng cho những bài hát, tình tiết đơn giản nhưng nó có một điểm mới không đi theo lối mòn của những bộ phim trước kia: công chúa không nhất thiết phải đi cùng hoàng tử. Từ chiến thắng này có lẽ Walt Disney đã nhận ra rằng có lẽ họ cần thay đổi để phù hợp với cách nhìn mới của khán giả.

Tiếp nối thành công của Brave, Frozen mang về cho Walt Disney hai giải Oscar vào năm 2014 một cách rất thuyết phục. Tôi thích xem Frozen vì tình tiết hài hước dễ thương, cảnh quay đẹp mắt, nhạc phim hay và tạo hình nhân vật quá tuyệt vời. Elsa trở thành nàng công chúa Disney mà tôi yêu thích nhất, một hình mẫu điển hình của phụ nữ hiện đại, độc lập tự chủ và thích tự do. Không chỉ nổi bật ở tính cách, nàng công chúa này cũng có khuôn mặt rất sắc xảo, một tạo hình rất mới so với những nàng công chúa trước đây.

Happy ending bằng một đám cưới là một điều tốt nhưng không có đám cưới người ta vẫn có Happy ending như thường. 

Tiếp tục đọc

Pretty Woman (1990)

Người ta thường nói “đời không như là mơ” hay “cứ như là phim ấy”. Nhưng mà con người ta vẫn luôn thích mơ mộng và luôn thích xem phim. Phim ảnh và đời thường luôn có những ranh giới mà tôi tin rằng không thể xóa bỏ, mặc dù trong những năm gần đây người ta thích làm những bộ phim sát với thực tế, thậm chí với cả những bộ phim giả tưởng thì những đạo diễn phải học thêm cả những môn khoa học khác như Vật lý hay Hóa học,… Điều này cũng dễ hiểu thôi vì khán giả bây giờ cũng đâu phải là tay mơ, họ khôn lên nhiều rồi. Chúng ta có thể thấy cách đây khoảng 5-6 năm trở về trước thì dòng phim thần thoại hay phép thuật vẫn có chỗ đứng vững chắc trong lòng khán giả mà đại diện tiêu biểu là series phim Harry Potter. Nhưng gần đây thì sự chuyển tiếp đã có thể thấy rõ, vẫn là thể loại giả tưởng nhưng chúng đã gắn rất chặt với xã hội loài người, với những lý lẽ khá chặt chẽ, thậm chí tôi tin rằng tác giả của những cuốn sách best seller được chuyển thể thành phim rất am hiểu triết học, tâm lý học, xã hội và cả chính trị nữa. Một trong những nạn nhân nổi tiếng đầu tiên của sự chuyển tiếp này là Percy Jackson, phần một của series này khá ổn vì vẫn được khán giả đón chào nồng nhiệt nhưng phần hai thì tôi thấy nó chìm nghỉm luôn rồi (mà một phần tôi thấy cũng là do kịch bản của nó chẳng thấy có nút thắt nào đặc sắc cả), chắc chẳng có phần sau nữa đâu.

Tạm dừng câu chuyện ở hiện tại để đến với câu chuyện của cách đây 15 năm (hay thậm chí mấy chục năm về trước). Kỹ xảo chưa phát triển là một trong những lý do khiến những bộ phim giả tưởng chưa phát triển – nhiều người đồng ý với quan điểm này, trong đó có tôi. Nhưng còn một lý do khác nữa đó là sự phát triển của truyền thông và mạng xã hội. Ở thời điểm hiện tại, con người ta dễ dàng tiếp xúc với vô vàn thông tin khác nhau ở nước ta, nước ngoài, và cả ở cách đây nửa vòng trái đất. Thông tin không chỉ đi nhanh mà còn kèm theo những phân tích trái chiều của nhiều chuyên gia khác nhau, thuyết âm mưu, ngày hôm nay nước Mỹ có bao nhiêu lính chết ở đất nước Irag xa xôi; ở một thế giới phẳng thì chỉ cần nhỏ một giọt nước xuống thôi thì nó cũng có khả năng lan tỏa đi khắp thể giới. Nhờ thế mà con người ta biết nhiều hơn, thông minh hơn, cũng vì thế mà điện ảnh cần phải thay đổi để phù hợp với cách nhìn mới của khán giả. Hiện tại người ta công bằng với nhau về thông tin nhưng lâu lâu lâu trước đó thì con người ta thường chỉ công bằng với nhau về mặt cảm xúc, ai ai cũng có thể biết vui buồn, yêu ghét. Những câu chuyện lãng mạn cũng vì thế mà nó dễ dàng được chấp nhận, dù phi thực tế.

pretty woman 2

Nếu Pretty Woman được sản xuất trong những năm gần đây thì chắc chắn nó sẽ bị gọi là ngôn tình kiểu Mỹ và xếp chung nhóm với Fifty shades of Grey. May mắn thay là nó đã được sinh ra vào năm 1990 và đến tận bây giờ vẫn có người xem nó, thế là nó được xếp thành đồ cổ, mà đồ cổ thì chắc chắn phải có gì đó quý giá rồi.

Như tôi đã nói ở trên, điện ảnh và cuộc sống luôn có những ranh giới không bao giờ có thể xóa nhòa. Thậm chí đó là một bộ phim tài liệu tuyệt hay thì ranh giới đó vẫn tồn tại cho dù mỏng manh. Nếu không phải là một người trong cuộc thì qua một bộ phim ta vẫn không thể hiểu được sự đau đớn mà một người lính bị thương, của một bênh nhân ung thư, sự bất công của người da màu phải chịu đựng,… Nhưng ta vẫn có thể thấu hiểu, thông cảm, và ước mong. Vì thế mà con người ta thích mơ, giống như tôi vậy, càng về khuya tôi viết càng khỏe vì ban đêm là thời gian dành cho những giấc mơ mà, làm gì có ai có thể ngăn cản giấc mơ của ta, thế nên cứ mơ thôi.

Pretty Woman, câu chuyện của một cô gái điếm vớ được một chàng trai vừa đẹp vừa giàu vừa tử tế, nếu là chuyện cổ tích thì là lọ lem và hoàng tử nhỉ. Dĩ nhiên lọ lem thời hiện đại phải có gì đặc biệt thì hoàng tử mới yêu chứ, đó là điều cần thiết, ngoài ra thì chẳng cần gì cả vì mọi sự ngẫu nhiên được sắp xếp quá khéo léo với nhau: Gặp nhau tình cờ, ở với nhau cũng tình cờ, rồi chia xa để sau đó quay lại vì một lý do đơn giản: chúng ta thuộc về nhau. Cuộc sống thì ít gặp được những sự may mắn đó lắm nhưng ta dễ dàng bỏ qua sự vô lý đó khi ta chỉ là một kẻ ngoài cuộc. Nhưng nếu những cô gái điếm xem Pretty Woman thì sẽ có rất nhiều người chề môi chê bai vì hơn ai hết, chính họ là người hiểu rõ nhất điều gì luôn thường đến với một cô gái điếm.

Tôi chỉ là một kẻ mơ thôi! Nên tôi thích bộ phim này.

Nếu bạn muốn tải Pretty Woman về hãy tham khảo link này: Những Web chia sẻ torrent hàng đầu

pretty woman

Brokeback Mountain (2005)

Để con khỉ trở thành con người thì cần có Tiến hóa (Evolution), còn để con người trở nên tiến bộ thì cần có Cách mạng (Revolution) :). Cách mạng không nhất thiết là phải đánh nhau nhưng đấu tranh thì chắc chắn phải có. Trước kia, để có cách mạng con người ta đấu tranh với nhau còn bây giờ để có cách mạng thì con người ta phải đấu tranh với cả chính mình nữa. Tại sao lại như vậy?

Tôi đã từng có một bài viết về nạn phân biệt chủng tộc ở nước Mỹ, cái làm cho con người ta ghét nhau là màu da, sự khác biệt dễ nhận biết. Cuộc cách mạng chống phân biệt chủng tộc của Mỹ bắt đầu từ cuộc nội chiến cách đây 130 năm mà đến giờ vẫn chưa kết thúc. Bởi nó là thứ ăn sâu vào tiềm thức của con người. Ban đầu chỉ là việc chính quyền không coi con người là một thứ tài sản nhưng đó là một điểm nút quan trọng cho bước nhảy vĩ đại khác, người da màu có quyền học tập, làm việc tự do, được tích lũy tài sãn, gây dựng một cộng đồng vững mạnh. Rồi dần dần quan điểm của một cộng đồng rộng lớn bao gồm cả người da trắng cũng thay đổi. Những cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc giờ đây không chỉ xuất hiện trong cộng đồng những người da màu mà còn từ những người da trắng, chúng ta có thể thấy những màu da đan xen với nhau, cùng tuần hành giơ cao những biểu ngữ. Người ta hiểu được sự tiến bộ của cả một cộng đồng lớn phải xuất phát từ những cộng đồng nhỏ hơn, hay nói một cách tổng quát là bất cứ ai ở bất cứ một cộng đồng nào cũng có quyền sống và quyền phát triển như nhau.

Điều đó lại càng thể hiện rõ hơn khi cách đây không lâu, tòa án tối cao Mỹ đã công nhận quyền hôn nhân đồng giới. Một trong những lập luận mà họ đưa ra là những làn sóng của số đông thường mang đến những điều tích cực. Tại sao lại là số đông khi tỷ lệ người đồng tính trong cộng đồng chỉ chiếm từ 2% đến 5%? Rất đơn giản, làn sóng ủng hộ còn đến từ một phần không nhỏ của cộng đồng không thuộc giới tính thứ 3. Cõ lẽ đây là thành công muộn màng về mặt pháp luật để đấu tranh cho một nhu cầu cơ bản của một con người nhưng nó cũng sẽ như một điểm nút của một cuộc cách mạng không chỉ diễn ra ở một quốc gia mà còn ở quy mô trên toàn thế giới, Facebook, Google, Microsoft, WordPress đều có những động thái tích cực để ủng hộ dự luật này.

Thành công này của cuộc cách mạng dành cho người đồng giới có thể được nhìn thấy trước nhưng nó chỉ được nhìn thấy trong khoảng vài chục năm gần đây trong con mắt những người tiến bộ và hơn cả trăm năm trong con mắt của những kẻ điên sống ở thế kỷ trước. Lịch sử đã dạy cho chúng ta nhiều điều, một trong số đó là chẳng có thể biết chuyện gì sẽ sảy ra. Nếu một ai đó sống ở đầu thế kỉ 20 bằng một cách nào đó du hành thời gian đến thời điểm hiện tại thì họ sẽ tin rằng mình đang ở thiên đường hoặc một vương quốc đầy phép thuật nào đó. Nhờ kinh nghiệm quý báu đó mà giờ đây nhiều người, trong đó có tôi có thể nghĩ theo một chiều hướng điên rồ nào đó về cuộc cách mạng của đa hôn.

Đa hôn là thuật ngữ được nhắc nhiều hơn trong thời gian gần đây sau chiến thắng to lớn của cộng đồng giới tính thứ 3 tại Mỹ. Vậy đa hôn là gì? Trước đây khi nhắc tới đa hôn người ta nghĩ tới đa thê hay đa phu (đương nhiên đa thê luôn phổ biến hơn), khi thuật ngữ đa hôn suất hiện nhiều trong thời gian này không phải là không có lý do. Theo nhiều người việc công nhận hôn nhân đồng giới cũng đã góp một phần không nhỏ vào việc mở rộng ý nghĩa cho thuật ngữ đa hôn, không còn bị giới hạn trong việc nhiều chồng hay nhiều vợ mà còn có cả nhiều vợ chồng. Điều này là rất dễ hiểu, người ta thường nói đến cộng đồng giới tính thứ 3 nhưng thực tế nó chứa nhiều giới tính khác nhau trong đó có cả lưỡng giới. Sau khi xem phim Brokeback Mountain thì tôi đã có một cuộc tìm hiểu về giới tính của con người và ngỡ ra rằng nó là một lĩnh vực cực kỳ rộng lớn đến nỗi đọc đến cái mới thì quên luôn cách cũ. Nhiều là vậy nhưng trong bài viết này tôi chỉ tập trung vào một thứ chung nhất của tất cả các giới đó là tình yêu.

Tình yêu tạo nên hôn nhân, một thứ của tự nhiên tạo nên một thuật ngữ trong pháp luật. Tự nhiên thì không có giới hạn còn pháp luật thì có. Trước đây từ rất rất lâu, khi tôn giáo được sinh ra cùng với sự phát triển của con người thì hôn nhân đã được định sẵn cho hai cá thể khác giới bởi họ tin rằng như thế là tuân theo tự nhiên – cái mà con người chưa bao giờ nắm bắt lẫn kiểm soát được nó. Tư tưởng đó được nhiều người chấp nhận và pháp luật hiển nhiên kế thừa nó. Nhưng giờ đây pháp luật đã dần thay đổi thoát ra khỏi hệ tư tưởng của tôn giáo để đi chiều một hệ tư tưởng đầy điên rồ của đám đông, của những ham muốn sơ khai nhất của con người. Tình yêu đôi lứa luôn đi kèm một ham muốn rất bản năng, tình dục. Mà tình dục thì lại có một chức năng vô cùng cao cả, duy trì sự tồn tại của giống nòi.

Nhưng giờ đây suy nghĩ của con người đã thoát ra khỏi lối đi của tự nhiên, một cặp vợ chồng bình thường, hoàn toàn có khả năng sinh con, quan hệ rất đều đăn nhưng họ lại không sinh con, đơn giản là vì họ không muốn có con. Tôi nghĩ rằng con người không thể nắm bắt được tự nhiên nhưng tự nhiên cũng chẳng thể kiểm soát nối con người. Thêm một điều nữa, tình yêu giữa những cặp đồng tính liệu có thể tạo nên một sự sống? Theo tự nhiên đó là một điều hoàn toàn không thể. Dù không có con, nhưng tình yêu giữa họ vẫn luôn tồn tại.

Tình yêu luôn phá vỡ những ranh giới chặt chẽ nhất, thậm chí còn có thể thách thức cả tử thần thì điều gì mà tình yêu không thể làm nổi?

Ở môt số nước, chế độ đa hôn vẫn tồn tại, thậm chí được pháp luật công nhận như ở các nước hồi giáo. Nhiều nước tư bản phương tây coi đó là sự vi phạm đến quyền bình đẳng của con người, mà cụ thể là bình đẳng nam nữ. Tôi tin điều đó là có cơ sở nhưng chỉ khi việc một người phụ nữ bị ép buộc lấy một người đang có vợ mà thôi. Ở thế giới này có rất nhiều chuyện điên rồ diễn ra, như ở trời Tây chẳng hạn, một bà chị mà sống chung với 2 anh chàng, họ vẫn hạnh phúc, thậm chí còn thoải mái chia sẻ câu chuyện của họ trên báo. Ở Ả Rập – một nước công nhận chế độ đa thê – thì có chuyện hài chẳng kém: cô dâu chỉ đồng ý cưới khi chú rể lấy 2 cô bạn thân cùng làm ở trường học. Ở đất nước Thái Lan gần gũi thì lại có chuyện 2 chị em sinh đôi vui vẻ, thậm chí thích thú khi lấy cùng một anh chồng, ai nấy đều vui chỉ có pháp luật là không công nhận (chứ không phải là cấm). Còn ở Việt Nam thì sao? Tôi từng nghe câu chuyện vợ cả lấy vợ hai cho chồng, câu chuyện từ thời cách mạng cơ, mà ông chồng là nhà văn hay viết lách vào ban đêm nên hai bà vợ ân cần ngồi hai bên cầm đèn soi cho ông viết.

Qua những câu chuyện ở trên thì việc đa hôn có phải là điều gây nên bất bình đẳng? Tôi tin sự bình đẳng là tùy theo quan niệm của mỗi người. không hề có chuẩn mực cho nó.

Vậy khi chế độ đa hôn được công nhận ở Mỹ thì sao? Có thể hơi điên rồ, nhưng điều đó hoàn toàn có thể sảy ra khi mà chủ nhân của bài viết này chết đã cả trăm năm rồi. Nhìn qua câu chuyện của Brokeback Mountain, đó là một bi kịch không phải tạo nên bởi tình yêu mà một phần bởi quan niệm của xã hội và một phần vì quan niệm của cá nhân.

Một người lưỡng tính có thể yêu cả đàn ông lẫn đàn bà, chuyện một chồng 2-3 bà vợ hoặc một vợ 2 ông chồng thì nhiều cộng đồng thấy bình thường nhưng chuyện một người đồng thời là chồng của người này và là vợ của người kia thì quá là điên rồ (nghe qua là vậy). Nhưng khi xét kĩ thì điều này có gì khác nhau khi tất cả đều cảm thấy hạnh phúc. Uhm.

Sẽ là một câu chuyền dài mà chắc chỉ có mấy thằng điên mới nghĩ ra được. Thôi kết thúc chuyên mục viễn tưởng ở đây để trở về với chuyện phim với vài dòng ngắn ngủi.

BBM

Brokeback Mountain không chỉ là một câu chuyện về “lạc giới”, nó còn là một bi kịch của sự phản bội. Ai cũng có quyền yêu và ai cũng có quyền nghi ngờ. Liệu một trái tim có bao nhiêu ngăn có thể chứa đủ loại tình yêu khác nhau?

Tôi yêu anh nồng nàn, tình yêu đó vẫn mãnh liệt nhưng nó còn xứng đáng khi anh từ trước đến giờ không có chút tình cảm cho tôi? Đối với nhiều người tình yêu không có đủ để chia sẻ, cũng không có đủ vị tha dành cho sự lừa dối.

Con người chỉ thực sự hạnh phúc khi sống với chính mình.

Và đôi khi cuộc sống này cần có bi kịch để nó đẹp hơn.

Cuộc sống của Ennis và Jack sẽ ra sao nếu tất cả mọi người coi tình dục đồng giới là chuyện bình thường.

Điều gì sẽ sảy ra khi Alma coi việc chồng mình ngoại tình với Jack chỉ giống với việc anh ta hẹn hò với một con đàn bà khác.

Người ta bàn tán nhiều hơn, nhớ về Brokeback Mountain nhiều hơn khi nó trượt giải Oscar năm 2006. Tiếp tục đọc

10 Things I Hate About You (1999)

Trong WordPress của tôi có tổng cộng 23 bản nháp tương đương với 23 bộ phim mà tôi đặt gạch để viết về chúng trong thời gian tới. Dự định là như vậy nhưng trong thực tế thì số lượng dự án đã thực hiện được chỉ là 2-3 bộ phim gì đó, mà hầu hết đều làm theo một cách rất cảm tính và không hề định trước, nhiều khi đã quên rằng mình đã đăt gạch cho nó rồi quên béng đi luôn, đến một ngày xấu trời thì mang nó ra xem. Như hôm nay chẳng hạn, khi cơn bão số 3 quét qua miền Trung, giờ đã thành vùng thấp bên Lào nhưng dư âm của nó để lại vẫn còn là một vùng trời xám xịt.

Không phải bộ phim nào tôi thích thì cũng có thể viết theo phong cách bay bổng, tâng nó lên tận mây xanh được bởi nó vốn là một bộ phim rất bình thường về cả nội dung lẫn phong cách làm phim. 10 Things I Hate About You chính là bộ phim như thế, nhưng tôi vẫn thích chúng vì môt lý do đơn giản, nó hợp với tôi.

10 Things I Hate About You là một bộ phim được sản xuất năm 1999, cái năm mà tôi vẫn còn là một đứa trẻ suốt ngày đầu trần dãi nắng, vẫn còn mê mệt Snow White and the Seven Dwarfs, The Land Before Time,Pinocchio,The Lion King,…Thật ra tôi là một thằng con trai ngờ nghệch ở độ tuổi đó và đến tận bây giờ tôi vẫn còn ngờ nghệch nếu so sánh với những đứa bạn cùng trang lứa. Lần đầu xem bộ phim này vào khoảng năm 2012-2013 nhưng vẫn bị cuốn hút bởi bộ phim có phong cách của những năm 9x, trong khi những bộ phim nhưng Step Up, Hannah Montana, Glee lại không cuốn hút tôi cho lắm. Thật lạ lùng!? Nhưng đến giờ tôi nghiệm ra rằng bộ phim này luôn có những giá trị không bao giờ cũ. Giống như thời trang vậy, không có một xu hướng nào là cũ cả, chỉ là nó chìm vào giấc ngủ để đến một lúc nào đó sẽ có một ai đánh thức nó dậy. Bạn có tin không?! Để kiếm chứng thì hãy tự mình xem bộ phim này nhé, tôi không đảm bảo rằng bạn sẽ thích nó, công việc của tôi ở đây chỉ là viết để lưu giữ cho chính bản thân và nếu may mắn sẽ tìm được những người cùng sở thích với tôi.

10 things i hate about you

Với một Fan film như tôi, xem phim không chỉ đơn thuần là dành ra mấy tiếng dán mắt vào màn hình, xem xong thì xóa nó khỏi máy tính. Những thông tin bên lề của bộ phim này cũng rất hấp dẫn tôi, đó là một trong những cách để tôi tìm đến những bộ phim khác.

Có rất nhiều điều thú vị xung quanh bộ phim 10 Things I Hate About You, điều đầu tiên mà tôi phải nhắc tới là dàn diễn viên của nó. Cả tuổi thơ của tôi đến thời đại học được gợi về khi tôi tìm hiểu về dàn diễn viên của bộ phim này.

Diễn viên đầu tiên mà tôi muốn nhắc tới là Larisa Oleynik, cô cũng chính là diễn viên chính trong bộ phim Thế Giới Bí Mật Của Alex Mack đình đám một thời được chiếu trên VTV3 mỗi 6 giờ tối, chắc rất nhiều bạn thế hệ cuối 8x đầu 9x cuồng phim này.

Joseph Gordon-Levitt là một diễn viên thành công ở Hollywwood, tôi rất thích 2 bộ phim mà diễn viên này tham gia là (500) Days of Summer và Inception.

Julia Stiles thì không quá nổi tiếng nhưng tôi lại khá thích diễn xuất của nữ diễn viên này, cô tham gia vào rất nhiều phim mà tôi thích như The Bourne Identity, The Bourne Supremacy và The Bourne Ultimatum, năm 2012 cô đóng một vai phụ trong phim Silver Linings Playbook, trong bộ phim này thì nhan sắc của Julia Stiles thay đổi quá nhiều đến nỗi suýt nữa tôi không nhận ra cô.

Heath Ledger thì nổi tiếng chẳng kém Joseph Gordon-Levitt, chỉ tiếc là anh đã không còn để cống hiến cho khán giả những vai diễn tuyệt vời nữa rồi.

10 Things I Hate About You  là bộ phim dựa trên vở kịch của đại văn hào William Shakespeare: The Taming of the Shrew. Vào năm 1967 người ta cũng làm một bộ phim lấy tên vở kịch này có sự tham gia của nữ minh tinh Elizabeth Taylor.

Đến năm 2009 thì người ta làm lại bộ phim này ở phiên bản truyền hình dài 20 tập – tôi biết được điều này khi tìm phụ đề của bộ phim trên http://subscene.com/.

Cuối cùng xin kết thúc topic bằng một bài thơ mà tôi rất thích ở trong phim. 🙂 Tiếp tục đọc

Charlie Chaplin

Vừa mới trải qua hai kỳ thi để lấy 2 chứng chỉ, chưa bao giờ thấy sự học nó dễ dàng đến như thế vì tất cả những gì mình thi thì đều đã học qua n lần rồi, vừa thi vừa giỡn cũng qua. Một tuần quá nhẹ nhàng trong khi cơn bão số 1 của năm 2015 đang diễn ra, giờ thì nó đang đi vào Quảng Ninh thì phải. Ở nơi đây mưa sụt sùi 2 ngày cứ như ông trời bị cảm cúm. Thê thảm!

Đang trong tiến trình khôi phục những file bị mất trên MEGA, nhìn chung thì những thứ quan trọng nhất đang trở về, cảm thấy nhẹ nhõm một chút. Thời gian còn lại sẽ bước từng bước một từ tốn và thoải mái, không cần khuôn khổ, không cần hạn chót.

Nãy giờ toàn là những chia sẻ vớ vẩn cho dù đây hoàn toàn là một bài viết chia sẻ về phim ảnh. Sau đây cũng sẽ không có chút bình luận sâu sắc nào, thậm chí tôi còn không muốn viết nhiều về nó. Tại sao lại như vậy? Đây là một Topic chia sẻ phim của vua hề Charlie Chaplin.

Hầu hết những tác phẩm của Charlie Chaplin đều là những bộ phim câm, ai xem cũng hiều, ai xem cũng cười dù không cần một câu thoại nào cả. Tại sao lại có những bộ phim huyền diệu như vậy? Khó có thể giải thích cặn kẽ được. Nhưng tôi biết một điều rằng tôi sẽ tự biến mình thành một kẻ vô duyên khi cố gắng kể về về những bộ phim câm của ông. Thật hài hước khi người ta chẳng cần nói gì mà ai ai cũng hiểu, còn mình thì lại cố dùng từ ngữ để giải thích thứ mà người ta đã hiểu rồi.

Charles Chaplin Tiếp tục đọc

Rocky (1976)

Rocky là một con người đáng mến, nhưng chẳng có tài cán gì ngoài sức vóc, đó cũng là nguồn vốn lớn nhất của anh để kiếm ăn.

Đi đến đâu anh cũng được đám thanh niên đường phố chào hỏi, quấn quít với  những con thú nuôi. Đi đòi nợ thuê thì nhẹ nhàng tử tế, đấm bốc cũng lừ đừ như là sợ làm người ta đau vậy, mâu thuẫn với người khác cũng chẳng bao giờ to tiếng. Lạ thật! Thế nên anh mới được một cô gái hiền lành đem lòng yêu.

Nhìn anh ta to xác nhưng nói chuyện, đi lại như một đứa nhóc 8 – 9 tuổi. Chẳng biết tán gái, nghĩ gì nói đấy, lúc nào trong túi cũng có một quả bóng cao su, vừa đi vừa tâng, làm hoài mà chẳng biết chán, thỉnh thoảng lại cầm một cây gậy quơ quơ như thể chẳng có gì trong tay thì ngứa ngáy vậy. Hèn chi mà mãi chẳng khá lên được. Ừ, thế mà nhiều kẻ thông mình khác có cố mãi cũng chẳng bằng anh.

Người ta dễ dàng lắng nghe những điều mà anh nói vì nó không văn hoa, thẳng thừng, đơn giản và xuất phát từ đáy lòng. Chẳng ai có thế chấp nhặt nếu anh có lỡ lời, ừ thì Rocky đâu có ý đó vì anh ấy là một con người tử tế mà. Thế lỡ có ai hiểu lầm rồi chửi lại anh thì sao? Rocky cũng chẳng chấp, mọi buồn phiền cứ như một cơn gió nhẹ thoảng qua vậy – Bản chất của anh là như vậy. Rocky tốt đến nỗi kẻ xấu cũng muốn đối tốt với anh ấy

Tôi thích nhìn Rocky khi yêu. Với người anh ấy yêu, anh ấy có thể nói hoài, nói hoài, nói hoài; chỉ trong một thời gian ngắn mà nói được biết bao nhiêu chuyện. Còn người anh ấy yêu thì có thể nghe hoài, nghe hoài, nói chỉ vài câu thôi nhưng có thể khơi gợi được biết bao nhiêu chủ đề trong anh. Dù không biểu hiện nhiều cảm xúc nhưng tôi biết cô ấy đang lắng nghe rất chăm chú câu chuyện của một đứa trẻ to xác.

“Tôi nghĩ chúng ta là một cặp dở tệ, tôi ngốc, cô e thẹn” – Ôi trời ơi, chẳng có ai nói thế trong cuộc hẹ đầu tiên cả, trừ Rocky.

“Tại sao anh lại muốn trở thành võ sĩ”?

“Vì tôi ngốc, không thể nhảy và cũng không biết hát”

🙂 Ôi Rocky! Anh dễ thương quá chừng.

Nhiều lúc tôi phải nghĩ lại, anh ấy biết tán gái ấy chứ. Cái cần nhất chỉ là tấm lòng mà thôi, ai yêu bạn thực sự sẽ hiểu điều đó.

Cũng nhiều lúc tôi phải nghĩ lại, anh ấy tài năng đấy chứ. Anh ấy biết mình không thông minh, thế là anh ấy đầu tư cho sức vóc. Anh ấy hiểu anh ấy có gì trong khi nhiều người thông mình khác chẳng biết mình có cái gì. Rocky như một khối thuốc nổ, thứ cần đến bây giờ chỉ là một ngòi nổ nhỏ xíu để thúc đẩy anh ấy.

Trong trận đấu trong mơ cũng không thể thấy, anh ấy vẫn bước đi bình thản, hiền lành, bắt tay những người hâm mộ, xoa đầu một đứa trẻ, người ta chỉ dành cho anh vài dòng miêu tả ngắn ngủi không như cách mà người ta ca ngợi địch thủ màu mè, xa hoa, lộng lẫy mà ai cũng biết đến kia.

Adrian…Adrian…Adrian…Adrian…Adrian…Adrian…! Không phải giải thưởng mà là Adrian.

Tôi sẽ không nói nhiều để dành phần còn lại cho các bạn, hãy tự cảm nhận nó.

Nếu bạn thích Taxi Driver tôi tin là bạn cũng sẽ thích Rocky Tiếp tục đọc

Big Hero 6 (2014)

Tôi được cái may mắn là chậm hiểu, dễ tính và không có con mắt nghệ thuật. Nhờ thế mà hầu hết những tác phẩm điện ảnh mà tôi xem thì cái mà tôi cảm nhận được đầu tiên là những thứ hay ho trước, những hạt sạn thường không được chú ý để dễ dàng bỏ qua hay thậm chí chẳng thấy được nó. Nói một cách chung nhất là tôi thích nhìn vào màu hồng hơn là màu xám, thế nên khi viết về một tác phẩm điện ảnh thì toàn là khen thôi mà chẳng mấy khi chê nó.

Tôi đã từng đọc được một số bài review về Big Hero 6 sau khi xem bộ phim này, người viết khá chuyên nghiệp. Trong những bài viết đó cái mà tôi chú ý nhất là những hạt sạn mà tác giả tìm ra được. Thực ra thì đọc cho biết thêm thôi chứ nó chẳng ảnh hưởng đến sự yêu thích của tôi dành cho bộ phim này, vì khi xem phim tôi chẳng để ý, thậm chí cũng chẳng biết đến mấy hạn sạn đó bởi cái mà tôi để ý đến nhất là con robot – ôi chu choa sao mà nó dễ thương vượt mức quy định thế, to, tròn, trắng, mập, mềm; chỉ muốn ôm rồi cắn cho mấy phát thôi.

BIG HERO 6

Thôi, tạm dừng lại ở đây, những cái hay ho hãy để sau mà hãy điểm qua những hạt sạn người khác tìm thấy mà tôi chú ý nhất:

Big Hero 6 bị mang ra để so sánh với những tác phẩm kinh điển khác của Walt Disney, bởi nó không dở những cũng chẳng đủ hay để chinh phục cái nhìn của những người đã không còn nhỏ. Cái cốt truyện ý nghĩa nhưng lại quá đơn giản để ghi dấu đủ sâu trong tâm trí người xem. Trước kia Walt Disney không chỉ chinh phục các bạn nhỏ mà kể cả người lớn cũng không thể bỏ qua những tác phẩm của hãng phim này. Theo tôi thì nó có thể đúng mà cũng có thể không. Nhớ lại ngày xưa, khi những người lớn đang còn nhỏ, họ không có nhiều thứ để xem, những bộ phim hay ho mà hiếm hoi luôn ghi dấu rất đậm trong tâm trí người xem. Vì thế mà đến bây giờ khi họ đã lớn thì họ tin rằng chúng chinh phục được mọi lứa tuổi.

Marvel mang theo căn bệnh trầm kha của mình vào cả những bộ phim hoạt hình. Nhớ có ai đó nói về bộ phim này là cảnh quay có vẻ rộng lớn nhưng thực ra lại quá nhỏ bé như trong một quả cầu tuyết vậy – tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm đó. Cứ nhìn vào mấy cảnh đánh nhau trong các bộ phim khác của Marvel thì biết, hồi đầu thì thấy đã nhưng mấy phim về sau chẳng có gì mới mẻ cả, cái không gian bé tí mà đánh nhau đùng đoàng trong đó, cho quách một quả bom là phe ta phe địch chết hết.

Sự lai tạp giữa Mỹ và Nhật: Chính bản thân tôi cũng nhìn thấy cái này nhưng vẫn dễ dàng bỏ qua ở phần đầu của bộ phim, nhưng đến phần tạo hình cho những anh hùng thì thấy khá thất vọng, nhìn cứ như “GAO ồ” vậy. Haizz, gạt nó qua một bên để xem tình tiết thôi, cũng tại mình từ bé vốn không có thiện cảm với phim siêu nhân Nhật Bản.

Big Hero 6 2

Những dấu cộng to đùng dành cho bộ phim. Để thấy hết cái hay của Big Hero 6 thì hãy xem nó với góc nhìn của một đứa trẻ, hiểu những cái gì đập vào mắt trước tiên chứ đừng có vừa xem vừa xét nét. Vì xét cho cùng thì nó cũng chỉ là một bộ phim giải trí:

Nhiều bất ngờ nhỏ dễ thương trong bộ phim. Nếu là một thằng nhóc thì chắc chắn mở đầu của bộ phim chẳng thể chê vào đâu được. Cảnh đánh nhau hoành tá tràng của hai con robot, tóe lửa, bốc khói, rụng rời tay chân, nhưng….. Hehe chúng chỉ là những robot nhỏ bé mà thôi. Từ đã con mắt chuyển sang bất ngờ và cười khanh khách. Chưa dừng lại ở đó. Một con robot dễ thương do một thằng nhóc nhỏ xíu (chắc bằng tuổi với mấy bạn nhỏ đang xem Big Hero 6) điều khiển, roẹt roẹt hai nhát đứt làm ba, xịu lơ luôn. Nhưng chỉ vài tích tắc sau con robot đó “biến hình” để giành lại chiến thắng. Đến đây thì người lớn còn chẳng chê được chứ đừng nói đến trẻ con.

Không có những khoảng lắng đủ sâu thì bù lại Big Hero 6 có đầy đủ những phút cào trào cách nhau những khoảng thời gian vừa đủ khiến người xem lúc nào cũng dán mắt vào màn hình để không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào: Trận đấu Robot – Phòng thì nghiệm – Baymax đi tìm những robot tí hon – Trận chiến với kẻ giấu mặt – Thiết kế trang phục cho những anh hùng – và trận chiến cuối cùng.

Bộ phim gieo vào đầu con trẻ những hoài bão to lớn, giống như Doreamon đã từng làm vậy, 14 tuổi ham ăn ham chơi, nghịch dại nhưng làm ra nhiều kỳ tích. Những pha hành động rượt đuổi không chỉ gay cấn mà còn hài hước và đầy màu sắc thì làm gì mà có đứa trẻ nào không thích. Không chỉ mấy thằng nhóc thích mà những cô nhóc cũng thích nữa chứ. Baymax cứ như là cục kẹo bông nhìn là đã muốn ôm rồi.

Cái kết ý nghĩa giống như một câu chuyện cổ tích để bất cứ đứa trẻ nào cũng có thể mỉm cười yên giấc sau khi xem nó. Baymax chắc chắn không có những tình cảm và suy nghĩ của con người nhưng với một cái nhìn đơn giản và đầy thiện cảm thì con Robot này chẳng khác gì một con người. Ngoại hình đơn giản nhưng rất dễ gần, mục đích cũng rất đơn giản nhưng cũng rất cao cả.

Thế đấy, đây bộ phim có đối tượng chính là trẻ em nên người lớn muốn xem cũng nên tự coi mình như một đứa trẻ. Tiếp tục đọc

Three Colors: Blue-White-Red

Ngày 8/4/2015 Xem xong màu Xanh và màu Trắng của bộ ba màu quyết định chắc chắn sẽ viết một cái gì đó về phim này, mở WordPress ra tạo một bài viết có tên là Three Colors với dòng cảm nhận đầu tiên: Người ta yêu toàn làm ta đau thôi. Ngày 9/4/2015 Trước khi xem tôi đã tìm hiểu về bộ phim, trên Wikipedia ghi chính xác như thế này:

Ba màu Trilogy (tiếng Ba Lan:Trzy kolory) là tên chỉ loạt 3 bộ phim của đạo diễn Krzysztof Kieślowski, một sự hợp tác của Ba Lan- Pháp- Thụy Sỹ. Tên của các bộ phim: Ba màu: Xanh – Trois couleurs: Bleu (Three Colors: Blue) (1993) (giành giải Sư tử vàng 1993), Ba màu: Trắng – Trzy kolory: Biały (Three Colors: White) (in French: Blanc) (1994) (đạo diễn giành giải Gấu bạc cho đạo diễn xuất sắc nhất), và Ba màu: Đỏ Trois couleurs: Rouge (Three Colors: Red) (1994) (đề cử giải Cành cọ vàng). Ba phim nền theo các màu sắc của lá cờ Pháp. Những câu chuyện kể trong phim được dựa trên khẩu hiệu Tự do, Bình đẳng, Bác ái (tiéng Pháp: Liberté, Egalité, Fraternité), có niên đại từ thời điểm của cuộc Cách mạng Pháp. Tiếng Pháp là ngôn ngữ chính trong Xanh, Đỏ, và ngôn ngữ Ba Lan trong Trắng. Ba màu cũng chỉ Paris – Xanh, Warsaw – Trắng, và Đỏ tại Geneva. Phim có sự tham gia của nhà soạn nhạc nổi tiếng Zbigniew Preisner.

Đọc xong thực sự là hết muốn xem, tôi đoán nó là một bộ phim về một chủ nghĩa nào đó, rồi đủ thứ hình tượng, màu sắc mà người xem phải phân tích để hiểu nó đang muốn nói cái gì. Ôi mà lại là phim Pháp nữa chứ, khó nuốt lắm đây – trong suy nghĩ của tôi, phim Pháp là như vậy. Nhưng mà tôi vẫn cứ xem rồi thấy rằng ý nghĩa nó lồ lộ ra thế rồi còn gì (hoặc là do tôi quá nông cạn chỉ hiểu được một phần của tảng băng chìm. Nhưng thôi, với những cái mình thấy thì cũng đủ để thích nó rồi). Giống như cái tên của nó, ở mỗi bộ phim đều có một màu sắc riêng biệt, đúng về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ban đầu tôi cố gắng chú ý vào cách thể hiện màu sắc trong bộ phim xem nó mang ý nghĩa gì nhưng rốt cục chẳng hiểu, sau đó tôi đổi sự chú ý sang những tình tiết trong bộ phim thì mọi thứ dần trở nên sáng tỏ. mỗi màu sắc mang lại những cảm nhận khác nhau mà mỗi người có một cảm nhận riêng, không cần biết thực sự thì nó đang đại diện cho ý nghĩa gì. Cái cảm giác đôi khi là những sóng não khó diễn tả bằng lời, như màu xanh của cây lá sau một trận mưa, một chiếc áo khoác màu đỏ trong mùa đông giá rét, hay một cánh đồng bạt ngàn hoa cúc quỳ hai bên đường vậy. Màu sắc luôn tác động tới cảm nhận của con người nhưng nó vẫn là cái nền cho những sự việc đang diễn ra trên nó. Có những tình cảm mà mãi ta chẳng dứt ra được, muốn nó cứ mãi ở bên dù đau khổ, hay muốn buông bỏ để thoát khỏi nó nhưng thực ra bấy lâu nay nó vẫn đeo bám ta. Tôi yêu những người đang yêu trong bộ phim, họ hành xử kỳ cục, lạ lùng nhưng rất yêu. Những sự kiện bất ngờ đẩy con người ta ra xa nhau và những sự kiện bất ngờ đưa con người ta lại gần với nhau, những lúc đó cảm xúc trong con người luôn lên tới đỉnh điểm, cho dù bề ngoài không một chút biểu hiện nhưng người ta có thể cảm nhận bên trong đó đang có cái gì đó đang sôi sùng sục, hoặc là tại người ta đã quá quen với nó đến nỗi chẳng muốn thể hiện ra. Những câu chuyện độc lập với nhau nhưng đâu đó vẫn có sợi dây liên hệ giữa chúng vì dù gì tất cả đều là mảnh ghép của cuộc sống này, tất cả đều tác động trực tiếp hay gián tiếp lên nhau. Một con người mất cả gia đình, không còn ai để yêu thương nhưng cũng chẳng dũng cảm để chết, tự thả trôi mình lững lờ trong dòng đời, đôi khi thiếu trách nhiệm với bản thân nhưng lại có trách nhiệm với tình địch – kẻ mang trong mình giọt máu của người chồng đã chết. Một màu xanh buồn bã lạnh ngắt. Anh ấy yêu cô ấy điên cuồng, cô ấy chắc cũng vậy. Có thể biết là thế nhưng bất lực, bất lực thực sự, với cô, tình yêu không có tình dục thì chẳng thể lên tới đỉnh cao mà đáng ra nó phải có được. Không được thỏa mãn, thất vọng, cô tin rằng cô hết yêu anh. Cô lạnh lùng, táng tận đuổi người chồng ra khỏi nhà với vài đồng bạc lẻ. Cô làm tình với kẻ khác, được thỏa mãn nhưng vẫn khóc trước cái chết của chồng. Cô vẫn yêu anh, trong thời khắc lạ lùng đó cô biết rằng không có ai ngoài anh có thể đưa cô lên tới đỉnh cao. Anh ấy là con người mạnh mẽ, chắc chắn là vậy, mạnh mẽ trong tình yêu nhưng vợ của anh không thấy điều đó. Anh khiến cô ấy đau khổ, khiến cô ấy hạnh phúc, gài bẫy cô ấy để lấy lại tình yêu của người vợ cũ, dường như anh đã thành công. Một thẩm phán về hưu nghe lén điện thoại của hàng xóm, một hành động đáng khinh đi ngược lại với phẩm chất nghề nghiệp trước đây của ông. Nhưng không! Khi càng đi sâu vào cuộc đời của ông ấy người ta càng thấu hiểu, càng thông cảm với hành động đáng khinh đó. Ông là một thẩm phán, một con người của pháp luật, đảm bảo công bằng theo cách nhìn của pháp luật, nhưng đôi khi không phải là của cuộc sống. Ông muốn thấu hiểu người khác, muốn đứng ở vị trí của người khác để đưa ra những quyết định đúng đắn chứ không phải là những phán quyết đúng đắn. Ở đó có gì đó rất lộn xộn, không đi theo một mạch cảm xúc thông thường, một cô gái trẻ nhưng chứa trong mình quá nhiều tâm tư. Tình yêu xa vời không thể khỏa lấp khoảng trống ngày một lớn dần trong cô. Như một phép thử sai, gặp biết bao nhiêu con người trên đường đời để rồi cuối cùng mới tìm được người thích hợp với ta nhất. Không quá nhiều ẩn dụ, đánh đố người xem nhưng lại chẳng nói thẳng ra bằng lời. Nó kể chuyện bằng cách bước những bước chậm rãi từ u buồn căng thẳng đến đơn giản nhưng cảm xúc mãnh liệt và kết thúc theo kiểu của một câu chuyện cổ tích. Xem bộ phim này phải như cách mà bạn nằm trên một thảm cỏ xanh dưới bóng cây mát rượi theo dõi đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh trong cao vợi. Trong ba phần này phần nào là hay nhất? Không, không có phần nào là hay nhất bởi mỗi câu chuyện mang trong mình một ý nghĩa riêng không thể mang ra so sánh Blue: Căng thẳng. Không phải sự căng thẳng của tình tiết mà là của tâm tưởng con người. Nó lạnh lùng vô cảm nhưng nó cũng là một cách biểu hiện của nỗi đau không thể đong đếm. White: Đơn giản, dễ hiểu nhưng cảm xúc dễ cuộn trào. Có thể lúc nước mắt của nhân vật rơi cũng là lúc nước mắt của bạn rơi. Red: Những bánh răng cứ trượt hoài lên nhau để rồi đến lúc tất cả những thanh răng khớp với nhau. Mỗi câu chuyện đều có bi kịch nhưng cái kết của tất cả lại như một câu chuyện cổ tích. Tiếp tục đọc

The Gods Must Be Crazy

Nhớ ngày xưa xem phim trên đầu đĩa thế hệ đầu tiên chỉ chạy được CD và VCD với cái TV SamSung nhỏ tí màn hình lồi cổ xưa lắm mà siêu bền, tuổi thọ hơn 10 năm, khủng thật. Cái ngày mà internet chưa về làng, một cái đĩa phim được chuyền đi khắp xóm, có được một đĩa phim chẳng muốn cho người ta mượn đâu, nhưng mà mình không cho nó mượn thì nó cũng chẳng cho mình mượn lại, cho đi mà cứ bịn rịn, luôn chuẩn bị tâm lý là em nó chẳng về nữa đâu, mà có về được thì cũng trầy trật xước xát mở lên coi vẫn được nhưng thỉnh thoảng mất hình kèm theo những tiếng rít.

Hồi đó thiếu thốn công cụ giải trí hiện đại nhưng mà vui, những thứ quý giá được xã hội hóa hết mức, được chia sẽ đến khi tuổi thọ của đồ vật không còn. Sau những lượt chia sẻ những đĩa phim ma Thái, phim hài Châu Tinh Trì, phim viễn tưởng Hollywood mà nổi trội nhất lúc bấy giờ là phim người nhện luôn là những cuộc tranh luận nảy lửa nhưng đầy tiếng cười của lũ trẻ con trong xóm, toàn lũ trẻ ranh con trai ngồi kể về mấy đoạn hài hước, hành động đẹp mắt rồi cười khúc khích với nhau.

Bây giờ cái dòng chảy tấp nập làm người ta đuổi theo còn không kịp huống chi là trở về quá khứ, nhưng vẫn có một dịp bất ngờ nào đó người ta thấy lại những hình ảnh quen thuộc để bao ký ức lại ùa về. Một số bộ phim chỉ có thể được đánh giá ở mức độ tạm chấp nhận được nhưng tôi vẫn xem lại nó và nhớ lại tại sao ngày xưa mình thích nó quá vậy, cũng có một số bộ phim rất hay, tuổi thơ tôi thích nó mà đến giờ tôi vẫn thích nó: Snow White and the Seven Dwarfs (1937)Pinocchio (1940)Princess Mononoke (1997)The Lion King (1994)The Sound of Music (1965), Doraemon, …

The Gods Must Be Crazy là đĩa phim được săn lùng khủng khiếp lúc đó, xem ở nhà mình chưa đã mà còn qua nhà đứa khác xem lại, mấy cái đầu nhỏ túm tụm trước màn hình TV vừa coi vừa cười vừa chém gió :). Cái xóm nhỏ của tôi sưu tầm được cả 3 phần của bộ phim, sau khi xem phần 1 nghe tin có phần 2 và 3 thế là mấy đứa đi lùng. Ngày nhỏ thấy cái phim nào hài, kỹ xảo hoành tráng, đánh nhau nảy lửa là phim hay chứ có biết phân tích gì đâu.

Thực chất bộ phim có hai phần sản xuất năm 1980 và 1989 do Jamie Uys làm đạo diễn, chẳng hiểu người ta móc ở đâu ra phần 3, sau khi tìm hiểu thì biết rằng nó cũng có tên là The Gods Must Be Crazy nhưng do người khác làm đạo diễn. Đã quá lâu nên chỉ nhớ mang máng nội dung của phần 3 kể về chuyến hành trình bắt ma của một pháp sư người Trung Quốc tại Châu Phi. Ở thời điểm “hiện tại” thì đã down và xem hết phần 1 và 2, phần 3 đang trong quá trình down về.

Bao tháng năm qua đi nhưng ta vẫn cười hồn nhiên như một đứa trẻ.

Tiếp tục đọc

Changeling (2008)

Vừa nãy thì tôi ngồi nhậu với mẹ tôi, uống 2 lon Tiger, đúng ra mẹ tôi uống đúng 1 tách trà bia còn lại thì tôi uống hết, nướng thịt bò với cà rốt. Thịt bò một nửa được quấn lá lốt, một nửa được thái mỏng trộn với ít muối dầu ăn nướng lên và chấm với tương đen và tương ớt, cà rốt thái lát vừa phải để ở mép vỉ nướng để chín vừa lớp vỏ ngoài, ngọt giòn vừa đủ. Ăn kèm với cả củ đậu nữa – theo cách gọi của miền bắc, còn miền nam thì gọi là củ sắn. Lần sau sẽ nướng tiếp, sẽ thêm cà tím và đậu phụ chiên cắt khúc vừa phải để nướng kèm nữa. À, nướng trên cái bếp hồng ngoại mà tôi mới mua hồi tết vừa rồi, đúng ra là nướng trên bếp than hồng, cái khí nóng sẽ lan tỏa đều làm đồ nướng chín từ từ trông rất ngon lành nhưng thấy tốn công quá, thêm cả cái nóng bức và khói nữa nên thôi.

Và bây giờ thì tôi đang ngồi viết một bài về bộ phim Changeling sản xuất năm 2008, được đạo diễn bởi Clint Eastwood với sự tham gia của diễn viên Angelina Jolie dựa trên một câu chuyện có thật. Khoan nói về đạo diễn và nữ diễn viên tài năng, hãy nói về câu chuyện trong bộ phim, nó dựa trên một câu chuyện có thật. Một bộ phim hay thì rất đáng để xem nhưng với một bộ phim hay dựa trên một câu chuyện có thật thì càng đáng để xem hơn. Mặc dù tất cả các tác phẩm điện ảnh luôn có sự phóng tác, sáng tạo để lôi cuốn người xem nhưng về cơ bản nó vẫn phải dựa trên những giá trị cơ bản nhất, những giá trị có thật được tạo nên bởi những con người đáng ngưỡng mộ, hoặc đáng phải bị trừng trị. Khi xem những bộ phim này tôi càng thêm khâm phục, ngưỡng mộ những điều mà con người có thể tạo nên hoặc đúng hơn là ngưỡng mộ những con người tạo nên những giá trị đó. Mặc dù gần như tất cả những bộ phim theo kiểu như thế này thì tôi đều biết trước kết cục của nó nhưng tôi vẫn bị hấp dẫn, một phần vì những giá trị mà nó tạo nên và một phần là chính con đường mà con người ta tạo nên những giá trị đó. Tôi đặc biệt thích những dòng chữ cuối cùng của bộ phim, rằng con người này đã thay đổi xã hội như thế nào, cuộc sống đã tốt đẹp hơn, rất nhiều người được hưởng lợi từ việc làm của họ. Thật đáng trân trọng.

changeling

Changeling dựa trên một câu chuyện có thật về “Những vụ giết người tại trại gà Wineville” ở Los Angeles năm 1928, một câu chuyện đẫm máu và đầy đau thương. Gần 20 trẻ em bị giết bởi một kẻ điên loạn, sở cảnh sát bạo ngược đàn áp những người đau khổ, những hành động tàn độc đáng sợ và một người mẹ dũng cảm trên con đường đi tìm đứa con thất lạc của mình.

Trong bài viết này tôi muốn nói về câu chuyện của người mẹ dũng cảm hơn là những thứ tàn ác kia, và nó cũng là câu chuyện chính xuyên suốt cả bộ phim. Christine Collins là một bà mẹ đơn thân có một đứa con trai kháu khỉnh tên là Walter Collins. Bà là một người phụ nữ đầy trách nhiệm với cả gia đình và công việc, một mình nuôi nấng đứa con khôn lớn, nuôi dạy nó trở thành một người đàn ông dũng cảm. Nhưng cuộc đời thì luôn có những trắc trở, những đau khổ không hiểu tại sao nó lại sảy ra với những con người như Christine Collins. Một buổi chiều sau khi đi làm trở về bà phát hiện đứa con trai duy nhất của mình mất tích không để lại một dấu vết, đứa con là niềm sống mạnh mẽ nhất của bà, có lẽ tất cả mọi thứ bà đều dành cho đứa con này. Một người phụ nữ mạnh mẽ không cho phép điều đó sảy ra. Bà ra sức tìm kiếm bằng tất cả khả năng, tất cả. Và gần nửa năm sau, cảnh sát tuyên bố tìm thấy con trai của bà, trong nước mắt của niềm hân hoan tột cùng bà chạy đến bên con, nhưng không, đó không phải là con trai của bà, nó là một đứa bé khác, bà tin là vậy nhưng sở cảnh sát không tin là vậy. Một bà mẹ đơn độc tự nuôi dưỡng con trai mình và một sở cảnh sát quan liêu bạo ngược đầy quyền lực. Họ cho rằng bà bị tâm thần, phủ nhận mọi trách nhiệm của người mẹ, họ quyết định tống bà vào bệnh viện tâm thần. Chịu biết bao đau khổ nhưng bà đã không bỏ cuộc, những người bạn, những người có lương tâm đã đồng hành cùng bà chống lại những bạo ngược.

Nói một chút về diễn xuất của Angelina Jolie, thật sự là rất tuyệt vời. Với một câu chuyện mà ai cũng đã biết kết cục của nó thì diễn xuất chính là điều quan trọng để làm nên thành công của bộ phim. Angelina Jolie lột tả được vẻ đẹp đích thực của một người mẹ, đó chính là tình yêu dành cho đứa con của mình, cho dù nó ở bất cứ nơi đâu, còn sống hay đã chết thì tình yêu này sẽ vẫn mãi còn. Nó giống như ngọn lửa vĩnh cửu vậy, luôn nồng ấm trong những cử chỉ hằng ngày nhưng sẵn sàng cuồng bạo đốt cháy tất cả những gì cản trở hành trình đi tìm đứa con. Tiếp tục đọc

Blue Is the Warmest Color (2013)

Marilyn Monroe có câu này: Tình dục là một phần của tự nhiên. Tôi là người tuân theo tự nhiên

Còn mẹ tớ thì có câu này: Nam cũng được, nữ cũng được, ái nam ái nữ cũng được, cũng là một kiếp người.

Blue Is the Warmest Color là một bộ phim rất hấp dẫn với phái nam dài 3 tiếng đồng hồ, tôi cũng không phải là ngoại lệ. Nhiều bài viết giới thiệu về bộ phim này luôn nhấn mạnh nó là một bộ phim 18+ với những cảnh quay trần trụi không thiếu một bộ phận nào trên cơ thể. Đánh giá của riêng tôi về bộ phim này: Nó vô cùng hấp dẫn vì nó chạm với những cảm xúc vốn có của con người, nó tồn tại ở bất cứ giới nào, một bản năng mãnh liệt được điều khiển bởi trí thông minh của cả triệu năm tiến hóa. Nó không chỉ là nhu cầu duy trì nòi giống mà còn là một đam mê mãnh liệt với những cái ôm ấp vuốt ve, nụ hôn cháy bỏng, những yêu thương hờn giận.

Nam và nữ giống như hai cực của nam châm luôn có ái lực tự nhiên đối với nhau. Sự hấp dẫn về hình thể và cả tâm hồn. Nhớ về Brokeback Mountain, thực ra thì tôi chưa bao giờ xem nó bởi khi đọc những thông tin về bộ phim này nó không tạo cho tôi một sự hấp dẫn nào cả. Nhưng nó lại khá hấp dẫn các bạn nữ, đã một vài lần tôi được giới thiệu xem bộ phim này, toàn là từ nữ giới, thế mà đến giờ vẫn chưa xem. Blue Is the Warmest Color có sự hấp dẫn về hình thể, không chỉ có thế, ngoài những cảnh quay nóng bỏng thì bên trong đó cũng chứa đựng khao khát vốn có của một người đàn ông. Một người phụ nữ yêu một người phụ nữ, điều mà nhiều người cho rằng đó là thứ trái với tự nhiên. Riêng với tôi thì tôi coi đó là điều trái với số đông thì đúng hơn. Thế nào là trái với tự nhiên, đó là những thứ do con người tạo ra bất chấp những quy luật trước đó? Không! Nhìn về phương diện lịch sử thì đồng tính luyến ái đã được đề cập đến từ rất xa xưa, tại Trung Quốc quan hệ đồng tính được ghi nhận từ năm 600 trước công nguyên, xã hội Thái Lan từ rất lâu rồi đã công nhận sự xuất hiện của giới tính thứ 3, người ta cũng ghi nhận những con người nổi tiếng có quan hệ đồng giới như Alexandre Đại Đế, Leonardo da Vinci, Michelangelo, Plato,…

Blue Is the Warmest Color (2013)

Trờ về với bộ phim, Blue Is the Warmest Color chạm tới một trong những xúc cảm mãnh liệt nhất của con người, tình dục. Tôi nhìn thấy cơ thể người ta run lên từng hồi vì những hạnh phúc đỉnh cao và cả những vực sâu đau khổ. Phải nhìn sâu vào trong để có thể cảm nhận được tâm hồn, thật quá xúc phạm nếu ai đó chỉ nhìn bộ phim ở  khía cạnh tính dục bình thường, nếu thế thì xem phim Sex chắc sẽ hiệu quả hơn nhiều. Bộ phim nhận được rất nhiều bình luận từ những khán giả nam vì họ tìm thấy sâu thẳm bản thân họ trong bộ phim, giống như cách mà các bạn nữ tìm thấy một phần của bản thân trong Brokeback Mountain vậy. Cũng là những khao khát, đam mê, cô đơn, ghen tuông, hờn giận đó vậy tại sao chúng ta lại khác nhau? Nếu nhìn về vẻ bề ngoài tất cả chúng ta đều khác nhau, tôi khác các bạn, khác bố mẹ, anh chị em của tôi, thậm chí một cặp song sinh cùng trứng cũng có điểm khác nhau mà. Nhưng nhìn vào trong sâu thẳm tâm hồn để nói một cách khái quát nhất, tất cả chúng ta đều giống nhau.

Ở một góc nhìn khác tôi coi Blue Is the Warmest Color là nhiều bi kịch của đời người được tạo nên bởi xã hội và chính bản thân họ. Định kiến của số đông có một sức mạnh khủng khiếp, nó gây nên một áp lực khiến thiểu số muốn quên đi chính mình muốn thay đổi những bản chất vốn không thể thay đổi để hòa nhập với cộng đồng. Từ bi kịch được tạo nên bởi cộng đồng thì chính những con người bất hạnh đó lại càng sợ hãi và tự gây nên bị kịch cho chính mình, đó là bi kịch khủng khiếp nhất. Tôi không “trách” cộng đồng, tôi là một phần trong số đó, tôi cũng không “trách” Adele vì không phải vô cớ mà cô tự gây ra đau khổ cho bản thân. Tôi chỉ ước rằng Adele mạnh mẽ lên, sống với chính bản thân mình, tự tin với mọi người xung quanh bằng chính bản thân của cô: Vâng, tôi là Les đấy. Ước gì cô đã không yếu đuối để lỡ bước, ước gì cô ấy sớm nói với Emma rằng “Anh ơi em quá cô đơn” và cũng ước rằng Emma đã không quá nóng giận.

Nhưng nếu bị kịch đó không sảy ra thì chúng ta có gì? Chúng ta không có gì nhiều, cần phải có một bi kịch để chúng ta suy ngẫm.

“Tình dục là một phần của tự nhiên. Tôi là người tuân theo tự nhiên” – Tôi rất thích câu nói này của Marilyn Monroe, nó thẳng thắn và đúng đắn, ít nhất là đối với cô ấy và đối với tôi. Tôi cũng không coi câu nói này cổ súy cho một lối sống buông thả, chỉ đơn giản là hãy sống đúng với con người của bạn.

Ây da! Không biết có ngày nào đó Heo này được tham gia một bộ phim nào đó không? Nếu có thì bộ phim đó sẽ tên là gì nhỉ. 🙂

Dạo này mình bình loạn phim thì ít mà bình loạn cuộc sống thì nhiều. Tiếp tục đọc

Birdman (2014)

Ngồi xem phim mà mồm mép căng hết cỡ, mặc dù chẳng cười sằng sặc ra tiếng nhưng mà suốt cả bộ phim cơ hàm cứ gồng lên rồi giữ nguyên trạng thái như vậy, xem xong mà đơ hết cả, đưa tay lên nhấn nhấn nắn lại cái xương hàm. Mẹ kiếp! Bộ phim này hay điên vãi.

Phải dùng ngôn ngữ bá đạo mới có thể viết về Birdman được.

Xem phim và xem kịch!

Có thể cùng là một đám đông, ngồi trong một khán phòng có những hàng ghế song song nhưng cảm giác hoàn toàn khác nhau. Đều là những thứ được sắp đặt sẵn nhưng kịch rất thực và cũng rất ngẫu hứng, bạn có thể nghe thấy những âm thanh hỗn tạp, tiếng thở, thậm chí ngửi thấy, chạm vào được người diễn, hay điên hơn một chút chính bạn – một khán giả cũng có thể thay đổi một vở kịch. Hôm nào đó đi xem kịch, cầm theo cái dùi cui, trong lúc vở kịch đang diễn ra ngon lành thì bạn xông lên sân khấu, chĩa nó về phía diễn viên, chửi té tát, rồi đòi lôi thằng đạo diễn ra đập thử coi. Cảm giác sẽ vô cùng thật cho coi! Còn với một bộ phim thì chắc bạn chỉ đập được cái màn hình mà thôi.

Diễn kịch phải thật sự khéo léo và ngẫu hứng, nó chỉ được chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ ở trong đầu, chỉ trong đầu mà thôi, nên những thứ trời ơi đất hỡi có thể xảy ra bất cứ lúc nào, tiếng micro rít lên, rớt mất bộ tóc giả, đèn cháy, té trên sân khấu, hoặc một thằng khán giả điên điên nào đó nữa. Khán giả luôn luôn nhìn, lắng nghe và cảm nhận, ngay cả những lúc chuyển cảnh, đèn tắt, tấm rèm đen được kéo ra, đằng sau nó là biết bao nhiều người rộn rã, gấp gáp sắp đặt sân khấu, những tiếng chân, tiếng bánh xe lăn, tiếng nói chuyện hoàn toàn nằm ngoài kịch bản có thể lọt xuống chỗ khán giả. Trên một không gian nhỏ bé có thể đặt cả một New York, một Paris vào đó, hay đặt cả hai vào cũng được, một nửa là New York một nửa là Paris, hai thành phố đó được nối với nhau bởi một đường dây điện thoại, hai diễn viên mỗi người mỗi nơi nói chuyện với nhau qua đường dây điện thoại đó mà trên thực tế chỉ cần liếc mắt qua một cái là nhìn thấy nhau rồi. Thật khôi hài nhưng người ta dễ dàng chấp nhận nó và coi đó là điều hiển nhiên.

Birdman

Birdman là một sự nhầm lẫn điên rồ của tôi, lúc mới nghe đến cái tên đó , xem cái poster, điểm IMDB cứ nghĩ nó là một sản phẩm lạ lẫm của Marvel nữa, mà sao nó xuất hiện cái rụp mà ở Việt Nam chẳng có chút quảng cáo hoành tráng để đưa đường. Thực sự nó là một bộ phim hay nhưng không phù hợp với đa số người Việt, không phải vì nó khó hiểu mà vì cách thể hiện của nó quá khác lạ kể cả với Hollywood và cách cảm nhận của đa số người Việt Nam cũng không giống với khán giả ở nước khác. Nó giống như khiếu hài hước của Mỹ với Châu Âu, hay của miền Nam với miền Bắc Việt Nam vậy. Đặc biệt nữa khi mà cách thể hiện của bộ phim cũng phá cách, cá nhân tôi chưa gặp nó ở đâu cả.

Những cảnh quay liền mạch, không có điểm đứt quãng, giống như người ta bê cả một sân khấu kịch lên màn ảnh vậy. CHẮC THẰNG QUAY PHIM KHỔ LẮM ĐÂY! “Phải đuổi theo diễn viên cho kịp những cảnh quay, khi họ bước qua một phòng khác cũng có nghĩa là một cảnh quay mới bắt đầu nhưng có vẻ như máy quay không tắt mà cứ chạy mãi, ghi lại tất cả những thứ phù phiếm , những tạp âm như của một sân khấu kịch, kể cả khi màn đêm buông xuống cũng không ngừng nghỉ, máy quay vẫn chạy, đợi thời gian trôi qua và lia sang một góc quay mới.” 🙂

Cái sân khấu và cả hậu trường đó như một bức tranh lớn được chắp vá từ những mảnh ghép nhỏ được cắt xé từ những bức tranh khác, từ ngoài đời thực, xào xáo nó lên, đảo đảo liên tay rồi sắp xếp một cách ngẫu hứng. Thực chất những diễn viên đang diễn lại những mảnh ghép được lây từ những bộ phim trước đây họ từng tham gia, hay là đem chính cả một phần cuộc sống thực tế của họ vào trong phim.

Michael Keaton, người thủ vai Riggan. Anh là ai? Đó chính là anh chứ còn ai nữa. Anh là Riggan và Riggan cũng là anh. Sau hào quang và đỉnh cao là bên kia con dốc, anh đang trượt xuống, anh không thể níu giữ thân thể này nhưng anh có thể để tâm trí bay bổng, vượt ta khỏi những kiểm soát tầm thường và bay tới những đỉnh núi mới.

Naomi Watts vẫn xinh đẹp và nồng nàn, những nếp nhăn đã xuất hiện nhưng những đường nét cơ bản của khuôn mặt thanh tú xưa kia vẫn còn. Khi xem Birdman người ta lại nhớ đến cô trong những bộ phim trước, một Naomi Watts đầy say đắm với những nụ hôn đồng giới. Một bản sao khác của Betty trong Mulholland Dr.

Edward Norton, không phải là một cái tên, nó còn là một thương hiệu đảm bảo cho những bộ phim mà anh tham gia luôn cháy vé. Anh chỉ cần bước vào bộ phim này như chính anh, người ta tạo ra nhân vật này chắc cũng là hình ảnh của anh ngoài đời. Việc còn lại của ảnh chỉ cần bê mấy cái điên điên khùng khùng, bất cần đời mà anh đã từng thể hiện trong American History X và Fight Club.

Emma Stone, diễn viên mà tôi yêu thích, nói thật với các bạn là tôi đã quá quen với cách diễn xuất của cô ấy rồi. Một cô gái cá tính, đầy tự tin. Bao nhiêu bộ phim vẫn vậy, đôi mắt to tròn đầy tự tin ấy luôn nhìn thẳng vào người khác khi nói chuyện, sẵn sàng bùng nổ, mỗi khi tức giận là xổ ra một tràng ào ạt như lũ cuốn làm cho người đối diện đứng hình, không thể phán kháng. Xem mà thấy đã.

Thế đấy, cảm xúc dạt dào mà ngôn từ có hạn, viết dài viết dai thành ra viết dại nên chỉ viết những cảm xúc nổi bật nhất. Bạn nào đã xem phim này mà có cảm nhận khác mình không? Tiếp tục đọc

Clip hoạt hình ngắn

Dạo này viết ít quá, nhìn chung là mệt nên không muốn viết. Vì thế mà bài viết này cũng ngắn ngủn, không phải ngắn mà nó kém chất lượng đâu nhé. Ngắn nhưng rất ý nghĩa đó, mình xem những clip này lâu lắm rồi, tối nay bỗng dưng nhớ về nó, ôi xem lại mấy lần mà vẫn thấy hay.

Just watch and smile 🙂

Tiếp tục đọc

The Fault in Our Stars (2014)

Những bộ phim được chuyển thể từ những tác phẩm văn học luôn có một sức hút kỳ lạ đối với tôi. Tuy rằng chúng ít nhiều bị trói buộc vào nội dung sẵn có, sự sáng tạo , đột phá trong cách làm phim không có nhiều đất để thể hiện nhưng một khi đã thành công thì người ta sẽ nhắc đến nó mãi về sau.

The Fault in Our Stars là một hiện tượng của năm 2014. Trước tiên hãy nói về các con số: Điểm IMDB của nó là 8.2/10, chỉ với kinh phí 12 triệu đô la nhưng bộ phim này vẫn đủ năng ký để đánh bại những bom tấn với sự tham gia diễn xuất của những diễn viên tên tuổi khác để trở thành bộ phim đạt doanh thu cao nhất Top Box Office Bắc Mỹ trong tháng 6/2014. Đó là lý do khiến tôi xem bộ phim này, cho dù chưa một lần nghe đến tên tuổi của các diễn viên chính trong bộ phim.

The Fault in Our Stars làm tôi nhớ về 50/50 và A Walk to Remember. Nhưng không chỉ có thế, nó khiến tôi thêm yêu cuộc sống này hơn cho dù luôn có những định mệnh trớ trêu. Dù cuộc sống có hiện đại như thế nào thì vẫn luôn có những quy luật của cuộc sống không thể tránh khỏi. Bạn bị ung thư, bạn sẽ chết sớm hơn người khác, chắc chắn là như vậy, nó là một quy luật tự nhiên, những cá thể yêu ớt sẽ không thể tồn tại lâu dài, nó khắc nghiệt như vậy, ngàn đời đã như vậy. Còn con người ta thì luôn muốn chống lại những quy luật khắc nghiệt đó, bởi chúng ta khôn ngoan và trên hết chúng ta cảm nhận được nỗi đau không chỉ ở thể xác mà còn ở tâm hồn.

Chỉ với một câu chuyện nhưng nó được khai thác ở nhiều khía cạnh, góc nhìn, hoàn cảnh khác nhau; vừa khiến người xem thắt quặn lại nhưng lại an ủi họ, động viên họ một cách khéo léo. Khi xem hết bộ phim thì tôi mới hiểu hơn về tựa đề của nó “Lỗi của các vì sao”, nó giống như một lời ca thán ai oán, sự bất công không đáng có khiến bất cứ ai cũng phải rơi nước mắt, họ là những con người tốt, họ có tình yêu mãnh liệt, đáng ra họ phải được hưởng hạnh phúc lâu dài. Nhưng không!

Thân xác này hôm qua vẫn còn ấm áp trong vòng tay yêu thương nhưng hôm nay đã không còn,  cái chết kết thúc một đời người nhưng nó không kết thúc tất cả. Trong khoảnh khắc dường như không khí quanh ta bị đốt cháy, lồng ngực như bị cái gì đè nén, trái tim nhói đau muốn ngừng đập, mọi thứ chìm vào khoảng không trống rỗng. Rồi cũng chính những lúc đó, những yêu thương của quá khứ cũng ùa về, nó an ủi trái tim, mày phải sống phải đập tiếp để chứa đựng những yêu thương còn mãi.

Số phận có thể sẽ không thể đổi ngược nhưng cách nhìn của con người dành cho nó thì luôn có thể thay đổi.

Tình yêu thay đổi con người ta nhiều lắm! Tiếp tục đọc

Annie Hall (1977)

Lâu lâu cũng nên viết một bài nào đó hơi khác một chút, không đi theo xu hướng chung của xã hội, tạo nên một đặc điểm, cá tính riêng biệt cho nó mới lạ, nổi bật. Lần này là Annie Hall, bộ phim sản xuất năm 1977, một tác phẩm của vị đạo diễn tài ba Woody Allen và người đẹp (dù giờ đã lớn tuổi) Diane Keaton.

Lý do tôi xem Annie Hall là vì  Diane Keaton và vì điểm IMDB của nó lên tới 8,2/10 lận, khá là cao. Nhưng chỉ mới vài phút đầu thì tôi bắt đầu nghĩ rằng chắc đây là một lựa chọn sai lầm, bộ phim này nó điên điên làm sao ấy!!! Hai diễn viên đang nói chuyện ngon lành thì bỗng dưng Alvy Singer do Woody Allen thủ vai quay sang nói chuyện với cái máy quay – tức là khán giả, hay chặn một vài người đi đường hỏi những câu tào lao!?! Ực! Thế mà lạ thay vẫn nhận được những câu trả lời tử tế. Thậm chí tính cách của hai diễn viên chính cũng điên điên khùng khùng với những thói quen và hành động kỳ quặc.

Nhưng cuối cùng! Đến khi hết bộ phim thì tôi lại đâm ra thích nó, hơi bị khó hiểu? Chắc vì tôi đôi khi cũng điên điên khùng khùng giống như những nhân vật trong Annie Hall vậy. Một bộ phim điên khùng nhưng thực ra lại rất đời thường, bất cứ ai cũng đều có thể thấy một góc nhỏ nào đó của mình trong tính cách của hai nhân vật chính Annie Hall và Alvy Singer. Nó là sự xung đột giữa các mối quan hệ, giữa mong muốn chiếm đoạt và khả năng chiếm đoạt. Hai con người yêu nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau, sự khác biệt đó vẫn mang lại nụ cười nhưng đó chỉ là góc nhỏ của những xung đột khó có thể giải quyết.

Bằng cách kể chuyện rất khác lạ nhưng không kém phần tinh tế, đạo diễn Woody Allen mang đến cho chúng ta một chuyện tình nhẹ nhàng nhưng lại không ít sóng gió, không dữ dội nhưng dai dẳng. Alvy Singer là một diễn viên hài, ông khá thành công trong lĩnh vực của mình, được người khác yêu thích. Nhưng đằng sau đó là một con người có cái nhìn khá cực đoan với cuộc sống. Một kẻ hoạt ngôn, thích châm biếm, chê bai người khác mà lại đi yêu Annie Hall, một phụ nữ chẳng ít tuổi có tính tình khá trẻ con. Chính vì sự xung khắc đó mà suốt cả bộ phim là những tranh cãi căng thẳng lẫn hài hước, hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp. Muốn xem bộ phim này thì người xem phải có sự kiên nhẫn, thích phim tâm lý, thỉnh thoảng bị khùng điên và từng trải một chút ít.

Tính chẳng viết về bộ phim này đâu vì thấy khó tìm được câu chữ nào thích hợp dành cho nó, thế mà bỗng dưng tối ngủ không được, giở cái máy tính ra viết vài dòng linh tinh, lủng củng. Biết là vậy nhưng chẳng có sửa làm gì, để nó vậy cho hợp với bộ phim.

Mà lúc này chẳng biết cho nó vào mục nào nữa, xem nào, thấy cũng khá thực tế, cho vào mục cuộc sống, có tình tiết hài hước thì cho vào phim hài, mà cũng thấy nó cũng khá là tâm lý đó chứ.

P/S: Bộ phim cũng có cái kết rất đáng nhớ,  tôi thấy tiếc nuối nhưng lại rất dễ dàng chấp nhận nó. Lạ! Còn bạn nào đã xem phim này rồi, cảm nhận về nó như thế nào thì để lại nơi đây một vài dấu chân nhé. 🙂

Thêm một chút thông tin về bộ phim này để nó hấp dẫn hơn một chút :). Annie Hall đứng thứ 31 trong Top 100 bộ phim của Viện Mỹ, bộ phim giành được 4 giải Oscar, bộ trang phục theo phong cách menswear do Annie Hall mặc nằm trong Top 10 bộ trang phục được yêu thích nhất trong lịch sử điện ảnh thế giới do tạp chí Time bình chọn. Tiếp tục đọc

The Terminal (2004)

Tom Hanks tên thật là Thomas Jeffrey Hanks (sinh ngày 9 tháng 7 năm 1956) là diễn viên, đạo diễn, nhà sản xuất phim người Mỹ nổi tiếng. Anh từng đoạt 2 giải Oscar cho cho các vai diễn trong phim Philadelphia và Forrest Gump. Hanks là một trong ba diễn viên duy nhất từng đóng 7 phim bom tấn liên tiếp có doanh thu trên 100 triệu USD, anh cũng là ngôi sao mang lại doanh thu cao thứ hai trong lịch sử điện ảnh. (Trích Wikipedia).

Vậy điều gì đã làm nên tên tuổi của ông ấy, đưa ông ấy trở thành một trong những diễn viên xuất sắc nhật mọi thời đại. Chỉ có một câu trả lời hoàn chỉnh nhất cho mọi câu hỏi, đó chính là tài năng diễn xuất của ông. Gần đây nhất với hai bộ phim bom tấn Cloud Atlas và Captain Phillips là những lời khẳng định với người xem rằng tài năng của ông không hề bị phai nhòa theo năm tháng. Một diễn viên đa di năng có thể hóa thân vào bất cứ nhân vật nào mà ông muốn.

Tôi đã trở thành một fan BỰ của Tom Hanks, tìm tất cả những bộ phim có sự tham gia diễn xuất của ông để xem, từ những tác phẩm điện ảnh kinh điển tới những bộ phim giải trí đơn thuần. Có thể ý nghĩa của bộ phim không quá đặc sắc, không có một nét nghệ thuật nào nổi trội hay giá trị nhân văn của nó không quá lớn lao thì tôi vẫn cứ xem nó. Lúc đó cái giữ tôi ở lại với bộ phim, khiến tôi tiếp tục hứng thú với nó chính là lối diễn xuất của Tom Hanks.

Lần này, bộ phim mà tôi muốn giới thiệu với các bạn là The Terminal, một bộ phim hài đáng giá cho ngày cuối tuần. Thoải mái, vô tư, không lo nghĩ, bộ phim này đã xua tan trong tôi mọi vất vả, lo toan của một tuần làm việc. Nó là một ví dụ điển hình cho “Nga ngố” – tựa tựa như vậy. Lần này Tom Hanks sẽ hóa thân vào nhân vật Viktor Navorski, một anh chàng hiền lành, chân thật và giỏi xoay sở. Trong một lần đến Mỹ, Viktor bị kẹt lại sân bay quốc tế JFK International Airport, không thể vào New York mà cũng chẳng thể trở về quê hương, một tình huống oái oăm, giở khóc giở cưới, một sự khổ sở – hài hước – dễ thương. Thật may với khả năng xoay sở của mình, anh trụ lại sân bay suốt 9 tháng, ở đây anh dần chinh phục tất cả mọi người bằng chính bản chất hiền lành, chân thật của mình. Tiếp tục đọc

Labor day (2013)

Kate Winslet là lý do đưa tôi đến với bộ phim này. Mặc dù có đôi chút lưỡng lự trước khi xem bởi điểm IMDB của nó chỉ có 6,9/10, một điểm số không cao đối với bộ phim có sự tham gia của tên tuổi lớn như vậy. Nhưng tôi vẫn coi việc xem bộ phim này là một sự đánh đổi đáng giá, đáng ra điểm của nó phải là 7,5/10 mới đúng. Không sao! Điểm số không phải là thứ quan trọng, thứ quan trọng hơn cả là tôi thích nó.

5 ngày nghỉ lễ đầy nắng vàng, ánh sáng lan tỏa khắp mọi nơi nhưng ở đó luôn chất chứa nỗi buồn của quá khứ khó có thể rũ bỏ được. Họ đều là những con người có trái tim không lành lặn, khao khát yêu thương và được yêu thương. Những nhận vật chính đều để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Hai mẹ con Adele và Henry đã từ lâu sống trong gia đình thiếu vắng hình bóng mạnh mẽ của người chồng, người cha. Thể xác của Adele thì ở thực tại còn linh hồn của cô ấy thì luôn hướng về quá khứ, nơi của một Adele vui tươi, hài hước. Còn Henry, cậu bé 12 tuổi có vẻ nhút nhát nhưng đằng sau vẻ ngoài đó là những suy tư không hề trẻ con. Vốn sống trong một gia đình không toàn vẹn, cậu bé luôn muốn mình là một người trưởng thành để thế chỗ cho người cha đã ra đi, là chỗ dựa vững chắc cho người mẹ. Nhưng tất cả đó đều chỉ là mong ước! Những gì cậu cố gắng làm chỉ với mong muốn bù đắp được khoảng trống trong tâm hồn người mẹ nhưng cậu lại quên mất rằng chính cậu cũng cần có một người cha.

Frank đã đến trong 5 ngày nắng vàng đó, anh là mảnh ghép còn sót lại trong cuộc sống của Adele và Henry và hai mẹ con họ cũng là điều duy nhất cuối cùng mà Frank cần có trong cuộc đời của anh. Những con người xa lạ lại gần với nhau, những nghi ngờ thì vẫn còn đó nhưng nó bị lu mờ bởi sự  khao khát được yêu thương, được chăm sóc, được dạy dỗ, được chở che. Nối buồn của quá khứ  cũng vẫn còn đó nhưng nó không còn đè năng lên đôi vai của riêng ai, nó được san sẻ, được cảm thông bởi người khác, mỗi con người trở thành điểm tựa cho người kia và ngược lại. Tiếp tục đọc

Her (2013)

Đã quá lâu, quá lâu rồi tôi mới xem một bộ phim hay như thế này, nó quấn lại, xiết chặt những xúc cảm của tôi, đưa tôi qua nhưng cung bậc cảm xúc khác nhau: Từ lạ lẫm đến gần gũi, nghi ngờ đến tin tưởng, từ hi vọng đến tiếc nuối. Bộ phim là câu truyện được tạo nên từ trí tưởng tượng của đạo diễn về thế giới tương lai, tuy vậy nó vẫn rất gần gũi, đến mức chúng ta có cảm tưởng rằng mình cũng đang sống trong thế giới đó vậy.

Nhiều người xem cảm nhận bộ phim là sự cô đơn của con người trong thế giới hiện đại, mặt trái của thời đại công nghệ, mọi thứ được hỗ trợ một cách tối đa bởi những trí thông minh nhân tạo, gần như mọi thứ được thực hiện bằng lời nói. Còn riêng tôi thì cảm nhận nó giống như một câu chuyện cổ tích buồn của Andersen. Samantha giống như nàng tiên cá có một tình yêu mãnh liệt, nhưng tình yêu đó chỉ được thể hiện bằng lời nói, không một nụ hôn hay một vòng tay xiết chặt, sự thiếu thốn đó không thể bù đắp một cách trọn vẹn.

Her

Một tình yêu mãnh liệt nhưng hạnh phúc ngắn ngủi, những gì đọng lại chỉ là đau thương và tiếc nuối. Samantha, một hệ điều hành có suy nghĩ của con người nhờ có sự tổng hợp ADN từ những kỹ sư lập trình. Cô ấy sẽ là một người giúp việc hoàn hảo nhưng sẽ không bao giờ trở thành một người yêu hoàn hảo, không có cơ thể nhưng rào cản đó dễ dàng bị gạt sang một bên, nhưng nó vẫn ở đó, vẫn tồn tại và trở thành bức tường vô hình giữa Theodore và Samantha. Đã có lúc Theodore nghi nhờ tình cảm của Samantha, liệu đó có phải là tình cảm đích thực, hay chỉ là những ngôn từ được sắp xếp khéo léo, được chỉ định sẵn bởi những ngôn ngữ lập trình. Đến cuối của bộ phim, tất cả mọi người đều có câu trả lời về tình cảm của Samantha dành cho Theodore, một câu trả lời để có được nó phải chấp nhận sự đánh đổi đầy nước mắt. Samantha ra đi, ra đi vĩnh viễn để lại Theodore một mình sau bao nhiêu hạnh phúc buồn đau, giờ đây trong anh chỉ còn những tiếc nuối về tình yêu đã qua mà không bao giờ trở lại được. Cô ấy biết rằng cả hai sẽ rất đau khổ nhưng cô ấy cũng biết rằng Theodore sẽ vẫn sống, tiếp tục sống một cuộc sống của con người. Tiếp tục đọc

Closer (2004)

Có một lý do rất cảm tính đã đưa tôi đến với Closer, diễn viên Natalie Portman đóng trong bộ phim này là nữ diễn viên mà tôi rất yêu thích. Đúng là không phụ lòng mong đợi, diễn xuất của Natalie Portman vẫn rất tuyệt vời, và cả bộ phim này nữa, tôi cũng rất thích nó.

Bộ phim được bắt đầu bằng những hình ảnh vô lý nhưng lại rất nhân văn. Hai nhân vật chính đi trên con đường phố tấp nập người qua lại, họ không biết nhau nhưng họ lại trao cho nhau những nụ cười thân thiện như những người bạn gần gũi vậy. Cách họ giúp đỡ nhau giống như một bản năng, không đắn đo hay vụ lợi, mọi thứ diễn ra tự nhiên đến nỗi không có gì có thể tự nhiên hơn. Họ là những người xa lạ nhưng lại gần gũi như những người bạn cũ.

Cái khởi đầu đó nhân văn biết bao nhiều thì xuyên suốt bộ phim lại là sự phũ phàng đáng sợ. Con người ta âu yếm nhau hàng ngày, cảm nhận đôi môi mềm mại, cảm nhận từng hơi thở, mùi hương trên mái tóc, họ gần gũi nhau nhưng cảm giác lại quá xa xôi, cái sự gần gũi chỉ là khoảng cách hạn hẹp của không gian. Tâm trí của họ giờ đây ở cái nơi xa xôi nào đó, hướng về người nào đó mất rồi.

Bộ phim là sự xung đột, sự mâu thuẫn khó lý giải trong bản thân của mỗi con người. Người ta dễ dàng yêu thương và chăm sóc nhau, thấu hiểu nhau nhưng có lẽ thời gian dễ dàng tạo nên sự nhàm chán và họ dần không hiểu nhau. Tâm hồn của họ hướng đến một nơi khác, nơi mà họ cho rằng trái tim của họ thuộc về. Nhưng mà trái tim của họ chật hẹp lắm, quyến luyến người cũ mà cũng muốn đến với người mới, họ dùng dằng nửa ở nửa về và cái kết là họ chẳng hiểu ai và mất đi tất cả mọi thứ.

Sự thật và dối trá! Ở đâu có nhiều sự thật và cũng nhiều dối trá nhất, có lẽ đó là tình yêu. Đôi khi người ta dối trá với người họ yêu thương và chân thật với những người xa lạ, nhưng đó có phải là điều quan trọng? Sự dối trá đôi khi mang lại hạnh phúc còn chân thật đôi khi chỉ là sự vụ lợi. Bởi nhiều khi họ không tin được rằng đó là sự thật nhưng khi nghe điều dối trá thì lại không thể chịu đựng.

Vậy làm sao để tìm được hạnh phúc? Hãy gần nhau hơn! Tiếp tục đọc

A Walk to Remember (2002)

Hôm qua tôi đã xem bộ phim này và hôm nay tôi lại xem nó một lần nữa. Không phải vì nó khó hiểu, chẳng có một nét đặc sắc về nghệ thuật nào đáng để nhắc tới, tôi xem lại nó để được buồn, được tiếc nuối, được cảm nhận tình yêu mãnh liệt và mong manh giữa Landon Carter và Jamie Sullivan một lần nữa.

Jamie Sullivan! Thứ gì đã khiến cô ấy đẹp đến như thế? Không son phấn, không trang điểm nhưng từ con người Jamie vẫn toát ra một sự lôi cuốn mãnh liệt. Như một viên ngọc trong đá, một thiên thần giữa đời thường, Jamie lướt qua chiếu sáng mọi thứ trong cuộc đời Landon rồi vụt biến mất nhưng anh ấy không tiếc nuối mà phải cám ơn chúa trời vì đã mang em đến.

Tình yêu là gì mà khiến con người ta phải thay đổi nhiều đến thế? Người ta cho đi quá nhiều thứ dù biết hạnh phúc không thể kéo dài được bao lâu. Đơn giản là vì họ cảm thấy hạnh phúc khi được cho đi và họ nhận lại được quá nhiều thứ không thể nhìn thấy, không thể đong đếm mà chỉ có người trong cuộc mới biết rằng nó quý giá đến nhường nào: “Our love is like the wind… I can’t see it, but I sure can feel it”.

Chẳng cần cao siêu để xem A Walk to Remember, nó đơn giản như bao bộ phim được chuyển thể từ những tác phẩm của Nicholas Sparks. Nếu đã từng xem The Notebook, Dear John, The Last Song  thì chẳng có lý do gì để bạn bỏ qua bộ phim này cả. A Walk to Remember sẽ khiến bạn bước từng bước chậm rãi theo từng tình tiết của câu chuyện, càng về cuối bước chân của bạn sẽ càng chậm hơn như muốn níu kéo, muốn chắt chiu từng giây phút một vì bạn không muốn nhìn thấy cái kết có thể khiến bạn phải buồn. Tiếp tục đọc

Catch me if you can (2002)

The wolf of wall street đã xuất hiện trên https://yify-torrents.com/ với số lượng download và upload cực khủng. Bộ phim này đã nối dài thêm chuỗi thất bại của  trước giải Oscar, một thất bại để lại trong lòng người hâm mộ biết bao tiếc nuối. Tuy là một kẻ “thất bại” nhưng  vẫn luôn là kẻ sáng suốt khi biết lựa chọn tham gia vào những bộ phim đình đám của thế giới. The wolf of wall street luôn nhận được sự chú ý của khán giả kể từ khi trailer của bộ phim được tung ra, là đối thủ nặng ký đối với bất cứ bộ phim nào khác trước các giải thưởng điện ảnh và điểm IMDB của nó là 8.5, quá khủng. Nhưng hôm nay tôi sẽ không đi sâu vào việc giới thiệu bộ phim này tới các bạn mà thay vào đó thì tôi sẽ giới thiệu về bộ phim Catch me if you can. Hi hi 🙂

Tại sao lại có sự ngược đời này? Một lý giải đơn giản là vì  cũng tham gia vào Catch me if you can, và có một sự trùng hợp thú vị là Catch me if you can cũng là một bộ phim dựa trên cuộc đời của một nhân vật có thật, đó là Frank Abagnale, một siêu lừa khét tiếng những năm 60 của thế kỷ trước.

Khi xem Catch me if you can các bạn sẽ được chứng kiến một cuộc truy đuổi dường như không có hồi kết giữa siêu lừa Frank Abagnale ( thủ vai) và điều tra viên Carl Hanratty (do diễn viên huyền thoại  thủ vai). Frank Abagnale, một kẻ có trí thông minh trời phú, bộc lộ “tài năng” lừa đảo từ năm 16 tuổi. Sau một biến cố gia đình Frank quyết định bỏ học và tận dụng “tài năng” đó để kiếm sống. Trong vòng 5 năm cậu đã ẩn danh dưới 8 vỏ bọc khác nhau và đút túi 2,5 triệu USD, đã bay trên 1.000.000 dặm (1.600.000 km), trên 250 chuyến bay của nhiều hãng hàng không khác nhau và bay đến 26 quốc gia bằng công tác phí của hãng PanAm. Cậu cũng có thể ở khách sạn miễn phí trong suốt thời gian này. Mọi thứ từ đồ ăn cho đến chỗ ở đều được PanAm chi trả.

Sẽ không có những pha rượt đuổi ngoạn mục, hay hành động đẹp mắt nhưng thay vào đó các bạn sẽ được thưởng thức những pha đấu trí nghẹt thở giữa thợ săn và con mồi, một kẻ có sự thông minh đáng ngưỡng mộ và một kẻ có sự kiên trì và dày dặn kinh nghiệm.

Tiếp tục đọc

Dear John (2010)

Trước đây tôi đã có một Topic dành riêng cho những tác phẩm của Marc Levy – một nhà văn lãng mạn người Pháp đã quá quen với các độc giả Việt Nam qua các tác phẩm: Nếu em không phải một giấc mơ, Kiếp sau, Gặp lại, Giấc mơ,… Và hôm nay tôi sẽ giới thiệu với các bạn một nhà văn khác nhưng ông lại được khán giả Việt Nam biết tới qua các bộ phim: A Walk to Remember, The Notebook, Dear John ,The Last Song… Đó chính là Nicholas Sparks

Nếu như Marc Levy là nhà văn lãng mạn theo cách mộng mơ, bay bổng thì Nicholas Sparks lại không đi quá xa khỏi cuộc sống thường ngày, cũng chính vì thế mà ông được các nhà làm phim Hollywood ưu ái hơn trong việc lựa chọn các tác phẩm của ông để đưa lên màn ảnh. Hiện tại đã có 8 tác phẩm được chuyển thể thành phim và 2 tác phẩm nữa sẽ được chuyển thể trong năm 2014 và 2015.

Cho đến hiện tại Dear John là tác phẩm chuyển thể từ các tác phẩm của Nicholas Sparks mà tôi yêu thích nhất – cho dù điểm IMDB của nó chưa hẳn là cao. Bộ phim có nội dung đơn giản nhưng nó vẫn thừa lãng mạn để làm rung động trái tim của bất kỳ ai. Bộ phim đã gây ấn tượng với tôi ngay từ những cảnh quay đầu tiên, nữ nhân vật chính Savannah Curtis dạo biển cùng bạn bè, cô khoác trên mình một cái áo nhẹ mỏng có thể nhìn xuyên thấu vào bộ bikini bên trong. Đứng trên một chiếc cầu gỗ vươn ra biển, mái tóc vàng và chiếc áo mỏng của cô bị cuốn theo làn gió biển – thật quyến rũ. Hay lúc chàng sĩ quan John Tyree to lớn nhấc bổng Savannah và đặt lên môi cô một nụ hôn ướt át dưới làn mưa – quá lãng mạn.

 

Được khởi chiếu vào mùa Valentin năm 2010, Dear John đã xuất sắc đứng đầu bảng xếp hạng Bắc Mỹ và đẩy cơn sốt Avatar xuống vị trí thứ 2. Một bộ phim rất đáng xem cho dù nó không còn mới, và đặc biệt khi hôm nay là mùng 8 tháng 3, nếu bạn ở nhà nấu nướng, vui chơi cùng người yêu thì đây sẽ là lựa chọn rất phù hợp đấy. Tiếp tục đọc

50/50 (2011)

Ngày còn nhỏ mỗi khi bạn bị ốm thì cảm giác của các bạn như thế nào có ai còn nhớ không? Nếu có ai đó quên mất thì để tôi nhắc lại nhé :). Nếu ngày nhỏ mà bị ốm thì chắc chắn bạn sẽ ngoan hiền một cách bất ngờ, cho dù bạn vốn là một đứa trẻ nghịch ngợm và ít nghe lời người lớn. Bạn sẽ mong đợi sự chăm sóc từ phía bố mẹ, xem bạn sẽ được ăn món gì, sẽ chia tay với món cơm nhàm chán và thay vào đó là món phở ngon lành hoặc giết gà nấu cháo chẳng hạn. Nếu bạn bị cảm cúm thì ngoài những triệu chứng đau đầu, ho, sốt thì một số “ít” người sẽ thêm vài triệu chứng khác như đau bụng, tức ngực chẳng hạn. Và khi đã khỏi bệnh hoàn toàn thì bạn sẽ nói với bố mẹ rằng con đỡ rồi. Thế đấy, giống như bạn đang tiếc nuối một thời kì ăn sung mặc sướng thấm thoát trôi qua vậy.

Nhưng khi lớn lên chắc chắn bạn sẽ không mong muốn bị ốm như mong muốn thời trẻ con nữa bởi bạn không muốn làm phiền tới người khác, mà muốn làm phiền chưa chắc đã được, bố mẹ ở xa mà. Mấy ngày trước tôi mới trải qua một trận ốm nên thấm đòn rồi.

Vừa mới xem một bộ phim kể về một nam bệnh nhân bị ung thư, mà lại là một dạng ung thư hiếm gặp (đương nhiên không phải là phim Hàn Quốc nhé). 50/50 sẽ mở ra cho bạn một cách nhìn mới về cuộc sống, đôi khi bệnh tật không thể đánh gục bạn nhưng chính những thái độ của mọi người xung quanh dành cho bạn mới chính là thứ khiến bạn gục ngã.

Adam một anh chàng điển trai, một cuộc sống bình thường chẳng có gì đáng để nhắc tới nếu không có cái ngày định mệnh đó sảy ra. Adam bị chuẩn đoán mắc phải ung thư cột sống. Bầu trời sụp đổ ư? Đúng! Nhưng chỉ sập một phần. Adam chấp nhận nó với một sự bình tĩnh mà khó có người nào có được, nhưng sự bình tĩnh đó ngay lập tức bị đánh tan bởi cách đối xử của mọi người. Sự tò mò, hỏi han, quan tâm và thậm chí bi quan quá mức của bạn bè, gia đình đôi khi lại khiến tình trạng bệnh tình của Adam thêm trầm trọng.

Ở bộ phim này bạn sẽ được gặp lại diễn viên Seth Rogen, từng xuất hiện trên HMP trong bộ phim Knocked Up. Lần này anh ấy vào vai Kyle, bạn thân của Adam. Nhân vật anh hóa thân cũng chẳng khác gì với bộ phim trước, bản năng “Fucking” và “Holyshit” vẫn được phát huy tối đa.

Bryce Dallas Howard chắc cũng là một diễn viên quen thuộc với một vài bạn vì cô đã một lần xuất hiện trong bộ phim The Help mà tôi đã có dịp giới thiệu với các bạn. Cũng như bộ phim trước, lần này Bryce cũng vào vai một nhân vật mà sinh ra chỉ để cho người ta ghét. Tiếp tục đọc

Before Sunrise, Before Sunset và Before Midnight

Chưa bao giờ tôi thấy ngôn từ lại chứa đựng vẻ đẹp mê hồn đến như vậy. Đạo diễn Richard Linklater đã quá tài ba khi chỉ bằng những đoạn đối thoại giữa hai nhân vật chính Jesse và Celine mà mỗi 9 năm ông lại tạo nên một bản tình ca làm xao xuyến biết bao tâm hồn.

Càng xem tôi càng bị lôi cuốn vào bộ phim, không phải kiểu lôi cuốn của những bộ phim trinh thám muốn xem cho đến tận cùng để biết kết cục. Khi xem ba bộ phim này bạn sẽ phải chắt chiu từng giây phút một, và khi đến cái kết thì bạn lại cảm thấy hụt hẫng, tại sao bộ phim lại dừng ở đây! Sao lại ngắn quá vậy? Không biết liệu tôi có phải người quá lãng mạn không khi đã quá cường điệu mọi thứ nhưng tôi tin rằng những cảm xúc của tôi đã bị cuốn vào những tình tiết, những câu nói của hai nhân vật chính. Cho dù sự lôi cuốn rất nhẹ nhàng và êm đềm nhưng tôi lại khó có thể rời mắt khỏi nó.

Có ai đó nói rằng bộ phim này có kịch bản quá đơn giản, có thể đúng mà cũng có thể không đúng. Không phải đơn giản khi một cặp tình nhân cùng nhau đi dạo qua các con phố của Áo, Paris hay những con đường làng của Hy Lạp mà lại trở thành một chuyện tình và khiến cho người ta phải mong ngóng đợi chờ mỗi 9 năm.

Nếu có ai đó từng xem phần 1 và phẩn 2 của bộ phim vào những năm 1995 và 2004 chắc rằng sẽ phải vừa yêu vừa ghét đạo diễn của bộ phim này. Tại sao ông ấy tạo nên một tác phẩm hay đến như vậy mà lại khán giả chờ đến 9 năm, thời gian quá dài để chờ đợi một tình yêu. Tiếp tục đọc