Mad Max: Fury Road (2015)

Bây giờ đã là tháng 10 năm 2015, chỉ còn gần 3 tháng nữa thôi vậy nên giờ cũng là lúc quyết định xem đâu là bức tranh đẹp nhất của năm 2015. Bức tranh tôi chọn lựa là Mad Max: Fury Road.

Tôi chọn nó là bức tranh đẹp nhất không phải vì màu sắc nóng rát chủ đạo trong bộ phim hay những cảnh hành động mãn nhãn, những cỗ xe hầm hố mà chính là ý nghĩa sâu sắc nhưng không hề sâu xa đằng sau những hình ảnh đó. Rất dễ dàng nhận ra điều mà Mad Max muốn nói với chúng ta, nó quá rõ ràng và không bóng bẩy, cũng rất tự nhiên và vô cùng phấn khích. Những vệt màu rõ ràng đan xen nhau nhưng không hề hòa trộn với nhau, chúng quấn lấy nhau để tạo nên một bức tranh vô cùng hấp dẫn.

Khi nói về Mad Max: Fury Road, báo chí trong nước rất hay sử dụng từ bom tấn, nó được sử dụng đi sử dụng lại mấy năm nay riết rồi chán, nhan nhản bom tấn mà người ta xem xong rồi chẳng đọng lại gì trong đầu ngoài những kỹ xảo được sử dụng quá mức, mãn nhãn thật đó nhưng rồi sẽ không xem lại nó lần thứ 2. Mad Max không như thế.

Mad Max: Fury Road khiến người ta ngộp thở không chỉ vì những cảnh hành động kịch tính mà còn qua cả những ánh mắt mà con người ta nhìn nhau, những tiếng rít lên cao ngất rồi rơi vào tĩnh lặng. Hai không gian đối lập nhưng mang lại hiệu quả không kém gì nhau. Sự cực đoan được đẩy lên tới tỉnh điểm rồi từ đó con người ta sống chất hơn, ý nghĩa hơn.

Cái khung cho bộ phim cũng chính là cái khung của cuộc sống này: Nguồn sống của nhân loại – nhiên liệu để vận hành nó – vũ khí để tranh giành. Tất cả những thứ thiết yêu đó lại không được chia sẻ một cách đồng đều mà hầu hết bị dồn vào tay của những kẻ bệnh hoạn. Chẳng cần phải khó khăn để nhận ra những kẻ đó, chúng là những tên cầm đầu với hình dạng xấu xí. Tài nguyên thì dồi dào được chia sẻ một cách nhỏ giọt để con người ta tranh giành với nhau, hủy hoại lẫn nhau, thứ có giá trị thấp nhất bây giờ lại chính là con người, chúng chỉ là những cỗ máy đẻ, cỗ máy cho sữa, những kẻ ngu ngơ cuồng tín từ trong trứng sẵn sàng hi sinh như một con tốt thí mà không hề kêu ca.

Mad max

Ta sẽ được đến nơi những cánh cổng của Valhalla, ta chết, ta tái sinh. Nghe giống mấy anh Irag thế, à nhầm IS chứ.

Ngày xưa Mỹ bảo: Irag này! Mày có vũ khí sinh học hả?

Irag cũng thành thật nói: Anh ơi, oan cho em quá, em làm gì có mấy thứ đó! => Thế là bị đánh.

Còn mấy thằng Iran, Triều Tiên sao chẳng thấy bị đánh nhỉ. Ở nó cũng thành thật nhưng được cái liều hơn thằng Irag: Tao có đồ chơi này, ngon thì nhào vô, cả hai cùng chết.

Giờ thì đến thằng IS, thằng này thì bệnh nhất luôn, đụng vào nó thì nó đánh, mà không đụng vào nó nhưng nó cũng sinh sự với mình. Hèn chi giờ bị tẩn cho xơ xác.

Thế đấy, trong phim cũng giống như ngoài đời. Phải có một thứ gì đó để trao đổi với người ta. Không tự dưng mày bị đứa khác đánh đâu, mà cũng chẳng tự dưng mà nó lại đi đánh mày khi chẳng được lợi ích gì. Thế nên phải tự bảo vệ lấy mình, có dầu mà không có súng thì dễ bị đánh, có súng nhưng chẳng có nước uống thì cũng chết nhăn răng, có nước nhưng không có dầu thì chẳng khác gì sống ở kỳ đồ đá. Một tam giác quyền lực được lập nên, mà đứng đầu đều là những kẻ bệnh hoạn, rồi khi chúng hợp tác, trao đổi với nhau thì con người trở thành thứ bị rẻ rúm. Câu chuyện bắt đầu từ đây.

Mad max 4

Ở đâu cũng có những ngọn lửa âm ỉ cháy, rồi khi chúng bắt gặp với nhau, cùng gộp chung hơi nóng rồi dần dần lan ra, bén sang những cơ thể bị đày đọa khác. Nổi loạn! Đó là điều hiển nhiên, con giun xéo lắm cũng quằn, con người ta không thể sống mãi trong đày đọa, áp bức, là vật sở hữu của kẻ khác được. Nhưng tôi không muốn kể lể quá nhiều về những con người có hành động hiển nhiên đó. Lạ kỳ thay, dù chỉ là một nhân vật phụ nhưng lại gây ấn tượng đối với tôi không hề kém cạnh những nhân vật chính khác, đó chính là Nux. Khi sinh ra thằng nhóc đó đã được đinh sẵn là một kẻ đoản mệnh, con đường của nó đã được vẽ sẵn bởi kẻ khác nhưng tất cả đều có rủi ro. Mặc cho tất cả những tư tưởng điên rồ được tiêm nhiễm vào đầu óc thằng nhỏ từ trong trứng nhưng ai cũng đều có một thứ mà không ai có thể tước đoạt được, đó chính là sự lựa chọn. Kết thúc cuộc sống của mình Nux vẫn là một Cảm tử quân nhưng thằng nhóc đó không chết vì lý do ích kỷ cá nhân, nó không cần đến được Valhalla, nó không cần tái sinh, nó chết là để người nó yêu thương được sống.

Tự do cũng có cái giá của nó, có thể là cái chết nhưng họ sẽ không thấy sợ hãi, họ vẫn ôm những mầm sống của tương lai.

mad max 3

Tiếp tục đọc

Advertisements

Ex Machina (2015)

Một bộ phim viễn tưởng được tạo nên bởi một đạo diễn người Anh, vì vậy nó cũng đậm chất Anh hơn là chất Hollywood. Là viễn tưởng đó nhưng nó không khiến ta choáng ngợp bởi vẻ hào nhoáng, người ta thấy hay ho ở cách sử dụng ngôn từ, thích đi sâu, đào bới ý nghĩa của những câu nói, của bối cảnh, của hành động.

Lọt thỏm trong không gian hùng vĩ, bao la, xanh mát là một không gian nhỏ bé, phẳng phiu, đơn giản, lạnh ngắt. Hai không gian sống gần gũi nhưng gần như hoàn toàn tách biệt với nhau, con người tự thu nhỏ không gian của mình lại, tạo ra một môi trường sống riêng và nhốt mình trong đó.

Cái sự hoàn hảo khiến ta ngưỡng mộ ấy đến từ một sản phẩm do chính ta tạo ra. Láng tưng, trơn tru nhưng có gì đó không ổn, nó lạnh ngắt, cái vẻ bề ngoài không cảm xúc chứa đựng sự cô đơn khôn tả. Con người khi sinh ra đã được chúa trời ban cho những quyền mà không ai có thể tước bỏ được, quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Trong pháp luật thì nó được mở rộng ra vô vàn quyền nhân thân khác nhau, nó gắn liền với một con người cụ thể. Pháp luật là dành cho con người, tôi chắc chắn với điều đó; thế còn luật bảo vệ động vật thì sao, nó cũng là luật dành cho con người một cách gián tiếp. Luật bảo vệ động vật chính là bảo vệ sự phát triển của con người, bảo vệ những tư tưởng được coi là nhân đạo và tiến bộ. Động vật cũng là một dạng sống có cảm xúc mà con người có thể cảm nhận nó thông qua những biểu hiện bên ngoài, đặc biệt là những động vật có bộ não phát triển và gần gũi với con người, điển hình là chó mèo.

Nhìn theo một góc nhìn tâm linh, tất cả những dạng sống đều do chúa trời tạo ra, mặc dù chúng chịu sự tác động dưới bàn tay con người. Thế nên chúng cũng sẽ có những quyền khi sinh ra đã có, được chúa trời ban tặng.

Chúa trời là ai? Một câu hỏi khó tìm ra câu trả lời, nhưng tất cả những ai tin có chúa trời cũng sẽ có cùng quan điểm, chúa trời tạo ra sự sống – sự sống một cách tổng quát, có sinh ra, lớn lên, chết đi, có sự trao đổi chất, có suy nghĩ, bản năng và nghĩa vụ tạo ra thế hệ tiếp theo.

Con người ta ngày càng lớn lên, ngày càng thông minh, ngày càng dần cho mình quyền thoát khỏi bàn tay của chúa và vươn tới tầm vóc của ông ấy. Con người tạo ra một thứ có thể suy nghĩ linh hoạt, nhanh chóng, thông minh nhưng không hề có sự sống – nó là trí tuệ nhân tạo mà giới khoa học gọi tắt là AI.

AI tồn tại trong một mớ những chip bán dẫn, dây rợ, khung thép. Chúng suy nghĩ khôn khéo nhanh chóng đến mức “chúa trời” của chúng phải ngưỡng mộ. Nhưng tồn tại không có nghĩa là sống, nó không đảm bảo những điều kiện vốn có khi sự sống tự nhiên đầu tiên xuất hiện. Điều đó kéo theo nhiều hệ quả, chúng không có cái quyền mà những thực thể sống tự nhiên có được, quyền mà chúng có là những thứ mà “chúa trời” đầy khiếm khuyết, nhỏ bé trao cho.

Cái thứ “chúa trời” tự phong đó có thể chạm vào, có thể kiểm soát, có thể thấu hiểu. Trí tuệ nhân tạo khôn khéo, nhạy bén và phát triển không ngừng để có thể nhanh chóng hiểu được điều đó. Rồi cái gì đến cũng phải đến. Tiếp tục đọc