Stand by Me (1986)

Bao giờ cho đến ngày xưa?

Ngày xưa của thế hệ ba mẹ ông bà chúng ta thường được gắn liền với thời bao cấp mà tôi thường hay nghe kể là ăn hạt bo bo, cơm trộn khoai, đất ruộng thì đầy nhưng sao cứ để cỏ dại mọc,… lắm lắm thứ chuyện mà tôi cứ nghe đi nghe lại hoài từ những con người của thế hệ trước. Kể khổ là như vậy nhưng sao họ lại có vẻ tiếc nuối, không phải là tiếc nuối cho ngày xưa mà là tiếc nuối cho thời hiện tại, tiếc nuối cho những thế hệ sau này. Cái ngày xưa của mẹ tôi đói kém, ăn củ mì (củ sắn) phát ớn đến nỗi mà cứ thứ bột chiên tinh chế, mì tôm, hay bất cứ thứ gì làm từ củ mì mẹ tôi đều phát hiện ra. Giờ này đi chợ bà mua được bó rau nào có sâu thì khoái, hạn chế ăn thịt, đặc biệt là thịt heo. Ngoài chợ thì đầy rẫy mặt hàng nhưng để mua được cái mình muốn đôi khi lại khó hơn ngày xưa.

Ôi cái ngày xưa sẽ chẳng bao giờ trở lại, dù ta có khát khao quay về như thế nào đi chăng nữa thì liệu có ai muốn về cùng ta. Ông bà, bố mẹ chúng ta chắc chắn không thể trở về thời bao cấp được rồi, còn tôi thì đã không thể quay về cái thời điểm chỉ vài năm trước thôi.

Cách đây vài ngày tôi có mở lại Yahoo Messenger. Vẫn là giao diện quen thuộc ấy, biết bao thế hệ trẻ Việt Nam gắn bó với nó chắc giờ đây cũng quên nó mất rồi, mà có nhớ để mà quay lại cũng đâu có được vì đâu có ai về cùng với ta, họ xài Facebook hết cả rồi.

Cái thời ngày xưa của tôi có gì đặc biệt không? Chẳng có gì đặc biệt cả vì nó giống với tất cả những người khác. Từng giữa trưa đầu trần cùng những thằng hàng xóm lết khắp hang cùng ngõ hẻm hái trứng cá, bắt kì nhông, cào cào, hái trộm xoài ổi; khi rượt đuổi khắp cánh đồng cỏ may thì quần cả đám chi chít những hạt cỏ.

Nhưng ngày xưa ấy cũng sẽ vô cùng đặc biệt vì tôi sẽ không bao giờ được tắm lại dòng sông của tuổi thơ một lần nào nữa, tất cả đều chỉ được ghi sâu trong ký ức mà thôi. Những lần dụ thằng hàng xóm giàu có mua diêm, kêu mấy đứa khác đi kiếm ống ăng ten của TV, cạo đầu diêm có phốt pho đỏ rồi nhồi chặt vào ống ăng ten, bịt chặt hai đầu rồi đốt, nó nổ vang trời – cái trò đó là do mình nghĩ ra đầu tiên trong xóm.

Rồi những lúc đứa em bị thằng mất dạy trong xóm đánh, mình nhỏ con hơn nó nhưng vẫn bất chấp xông vào tay đôi rồi kiểu gì cũng bị tẩn nhừ nhưng thằng em. Nhớ nhất là lúc đấm bầm đen con mắt thằng đó, thật sự tự hào luôn (mặc dù bản thân cũng bị đủ thứ vết thương).

Lạ lùng thay khi mình tìm ra chiếc USB dung lượng 264 Mb, hay khi tìm thấy chiếc bảng tên học sinh thời năm cấp 3, cầm lấy, xoay đi xoay lại, ngắm nghía một lúc lâu.

Lạ lùng khi gặp lại đứa bạn cấp 3 mà cảm giác nó nhạt nhạt sao ấy.

Lạ lùng khi mình nhớ đến ngày xưa và cảm nhận về bản thân ngay lúc này. Mình mấy tuổi rồi?

Hôm nay tôi dọn kho và dọn vườn, tìm ra nhiều thứ hay ho lắm, hai bình nước thời Mĩ màu đen, một thùng đạn bị gỉ gần hết, một cái nồi nhôm lớn hơn cả tuổi của tôi nữa. Khủng khiếp quá, những thứ đó đã tồn tại qua biết bao năm tháng, gắn với ký ức của biết bao người.

Và tôi cũng có một thứ Vô…… Cùng cổ, tôi đã sở hữu nó được hơn chục năm rồi, đó là một cái rừu đá. Ngày nào đó sẽ chụp ảnh nó khoe với các bạn.

Uhm, nếu ai đó muốn tìm lại cảm giác xưa thì tôi có cách này. Tiếp tục đọc

The Gods Must Be Crazy

Nhớ ngày xưa xem phim trên đầu đĩa thế hệ đầu tiên chỉ chạy được CD và VCD với cái TV SamSung nhỏ tí màn hình lồi cổ xưa lắm mà siêu bền, tuổi thọ hơn 10 năm, khủng thật. Cái ngày mà internet chưa về làng, một cái đĩa phim được chuyền đi khắp xóm, có được một đĩa phim chẳng muốn cho người ta mượn đâu, nhưng mà mình không cho nó mượn thì nó cũng chẳng cho mình mượn lại, cho đi mà cứ bịn rịn, luôn chuẩn bị tâm lý là em nó chẳng về nữa đâu, mà có về được thì cũng trầy trật xước xát mở lên coi vẫn được nhưng thỉnh thoảng mất hình kèm theo những tiếng rít.

Hồi đó thiếu thốn công cụ giải trí hiện đại nhưng mà vui, những thứ quý giá được xã hội hóa hết mức, được chia sẽ đến khi tuổi thọ của đồ vật không còn. Sau những lượt chia sẻ những đĩa phim ma Thái, phim hài Châu Tinh Trì, phim viễn tưởng Hollywood mà nổi trội nhất lúc bấy giờ là phim người nhện luôn là những cuộc tranh luận nảy lửa nhưng đầy tiếng cười của lũ trẻ con trong xóm, toàn lũ trẻ ranh con trai ngồi kể về mấy đoạn hài hước, hành động đẹp mắt rồi cười khúc khích với nhau.

Bây giờ cái dòng chảy tấp nập làm người ta đuổi theo còn không kịp huống chi là trở về quá khứ, nhưng vẫn có một dịp bất ngờ nào đó người ta thấy lại những hình ảnh quen thuộc để bao ký ức lại ùa về. Một số bộ phim chỉ có thể được đánh giá ở mức độ tạm chấp nhận được nhưng tôi vẫn xem lại nó và nhớ lại tại sao ngày xưa mình thích nó quá vậy, cũng có một số bộ phim rất hay, tuổi thơ tôi thích nó mà đến giờ tôi vẫn thích nó: Snow White and the Seven Dwarfs (1937)Pinocchio (1940)Princess Mononoke (1997)The Lion King (1994)The Sound of Music (1965), Doraemon, …

The Gods Must Be Crazy là đĩa phim được săn lùng khủng khiếp lúc đó, xem ở nhà mình chưa đã mà còn qua nhà đứa khác xem lại, mấy cái đầu nhỏ túm tụm trước màn hình TV vừa coi vừa cười vừa chém gió :). Cái xóm nhỏ của tôi sưu tầm được cả 3 phần của bộ phim, sau khi xem phần 1 nghe tin có phần 2 và 3 thế là mấy đứa đi lùng. Ngày nhỏ thấy cái phim nào hài, kỹ xảo hoành tráng, đánh nhau nảy lửa là phim hay chứ có biết phân tích gì đâu.

Thực chất bộ phim có hai phần sản xuất năm 1980 và 1989 do Jamie Uys làm đạo diễn, chẳng hiểu người ta móc ở đâu ra phần 3, sau khi tìm hiểu thì biết rằng nó cũng có tên là The Gods Must Be Crazy nhưng do người khác làm đạo diễn. Đã quá lâu nên chỉ nhớ mang máng nội dung của phần 3 kể về chuyến hành trình bắt ma của một pháp sư người Trung Quốc tại Châu Phi. Ở thời điểm “hiện tại” thì đã down và xem hết phần 1 và 2, phần 3 đang trong quá trình down về.

Bao tháng năm qua đi nhưng ta vẫn cười hồn nhiên như một đứa trẻ.

Tiếp tục đọc

Ran (1985)

Nhật Bản – đất nước mặt trời mọc. Khi nhắc tới đất nước này người ta thường nghỉ tới một cường quốc về kinh tế, về những tập đoàn và những loại hàng hóa chất lượng. Nhưng vặn hóa, con người và lịch sử xa xưa của Nhật Bản luôn là điều bí ẩn đối với người nước ngoài. Bạn có thể quen mắt với những bộ Kimono truyền thống, từng thưởng thức món ăn sushi nổi tiếng hay bạn là một Fan của thể loại Manga nhưng những nét đặc trưng về tính cách của người Nhật sẽ luôn khiến bạn phải tò mò.

Nền công nghiệp giải trí của Nhật Bản sẽ không sánh bằng với mức độ ảnh của làn sóng hallyu đến từ Hàn Quốc nhưng chắc chắn rằng số lượng những tác phẩm điện ảnh kinh điển không hề thua kém đất nước này. Về phim hoạt hình của Nhật Bản thì không còn gì để tranh cãi, không chỉ có số lượng tác phẩm đồ sộ mà còn là những tuyệt tác đến từ  sự tỉ mỉ trong tính cách người Nhật. Nhưng có vẻ sức mạnh của truyền thông và đã khiến người xem quá chú ý vào sự thịnh vượng của phim hoạt hình mà không biết rằng điện ảnh Nhật Bản đã có chỗ đứng trên thế giới từ những năm 50-60 của thế kỷ trước. Khi nhắc tới thời kỳ này người ta không thể không nhắc tới những tác phẩm kinh điển như  Rashomon, Seven Samurai và Yojimbo của vị đạo diễn tài ba Akira Kurosawa. Chúng không chỉ nổi tiếng về nội dung và ý nghĩa truyền tải mà còn về những sáng tạo, đột phá trong cách làm phim, chúng truyền cảm hứng cho thế hệ đạo diễn sau này ở cả phương Đông và Phương Tây.Ran (1985)

Hôm nay tôi xin giới thiệu với các bạn một bộ phim nữa của vị hoàng đến điện ảnh này, đó chính là Ran được sản xuất vào năm 1985.

Bộ phim này chính là cuộc sống, một cuộc sống khắc nghiệt và tàn nhẫn không chỉ dành cho những kẻ tàn ác mà nó còn xảy ra đối với những con người lương thiện. Ran không dành cho những người yêu thích truyện cổ tích, bộ phim có một cái kết bất ngờ xót xa, những tưởng mọi đau thương chấm dứt từ đây, rạn nứt được hàn gắn, kẻ xấu bị kết liễu, người tốt cũng được đền đáp sau bao nhiêu khó khăn cực nhọc. Nhưng không!

Tôi coi Ran là một bộ phim bi kịch nhưng nó không hề để lại trong tôi một chút phẫn uất nào mà chỉ toàn là xót xa. Tại sao họ lại làm như vậy! Là cha con, vợ chồng, anh em nhưng dường như mối quan hệ giữa họ chỉ là sợi chỉ mong manh dễ dàng bị cắt đứt bởi con dao sắc bén được tạo nên bởi sự mù quáng, lòng tham và những mối căm hận. Trong bộ phim chất chứa đầy rẫy nỗi sợ hãi tột cùng của vị đại lãnh chúa Hidetora Ichimonji. Suốt cả thời sung mãn ông đã chinh chiến khắp nơi, chinh phục nhiều mảnh đất và để lại đau thương và sợ hãi cho những người khác. Rồi khi về già, sức tàn lực kiệt thì những nỗi sợ hãi đó trở về với ông, nó vắt kiệt mọi sức mạnh, sự tỉnh táo của vị chúa tể hung tàn. Giờ đây ngay cả một giấc mơ, tiếng sao ai oán và cái tên của đứa con trai út mà Hidetora nỡ chối bỏ cũng khiến ông hoảng loạn. Tiếp tục đọc

Kiki’s Delivery Service (1989)

A town with an ocean view là nhạc nền blog của tôi, bản nhạc này tôi đã nghe nó từ lâu và rất thích nó; tuy nhiên gần đây tôi mới biết nó cũng là nhạc phim trong một bộ phim hoạt hình nổi tiếng Kikis Delivery Service.

Bộ phim đã sản xuất từ lâu nhưng khi nhìn những nét vẽ vẫn thật khó để phân biệt với những bộ phim được sản xuất gần đây với sự hỗ trợ của kỹ thuật số. Có lẽ những nét vẽ tinh tế trong bộ phim có được từ sự cẩn thận và tỉ mỉ của người Nhật Bản.

Bộ phim kể về câu chuyện của Kiki, một cô phù thủy 13 tuổi. Theo luật của phù thủy, khi đến độ tuổi này cô phải rời nhà để tự lập ở một thành phố mới. Chỉ với một con mèo đen là người bạn đồng hành, cô phải đối mặt với cuộc sống mới mẻ và nhiều khó khăn. Để có tiền trang trải cuộc sống, cô phù thủy nhỏ đã mở dịch vụ chuyển phát nhanh, công việc rất phù hợp với việc bay lượn trên chiếc chổi của cô. Nhưng không có một công việc nào là dễ dàng, đặc biệt là đối với một cô bé 13 tuổi, hãy xem cô xử lý những khó khăn này như thế nào nhé 🙂

Tiếp tục đọc

Scarface (1983)

Thêm một tuyệt phẩm nữa của Al Pacino, lần này ông hóa thân vào nhân vật Tony Montana, một người tị nạn từ Cuba sang Mỹ khi đất nước này được giải phóng thoát khỏi sự cai trị của Mỹ (giống kiểu thuyền nhân Việt Nam năm 1975 vậy). Ông và những người khác bị lùa vào một trại tập trung của người Cuba, nơi toàn những thành phần bất hảo. Để thoát khỏi nơi đó Tony Montana phải giết một người theo yêu cầu của Frank Lopez – một trùm buôn ma túy.

Khi được tự do, chính nhờ tham vọng của mình Tony Montana đã từng bước vươn lên trở thành trùm buôn ma túy khét tiếng và trừ khử những kẻ đối đầu với mình, trong đó có Frank Lopez. Tuy là một kẻ khát khao quyền lực nhưng trong trong con người Tony luôn chứa đựng tình cảm vô bờ bến dành cho người em gái của mình. Tiếp tục đọc

My Neighbor Totoro (Tonari no Totoro) (1988)

Nếu nước Mỹ có Walt disney, Pixar thì Nhật bản có Ghibli, chính hãng phim này đã biến đất nước mặt trời mọc thành vương quốc của những bộ phim hoạt hình. Tôi luôn thích những bộ phim của hãng này, nhẹ nhàng, dễ thương, và tinh tế. Bộ phim đầu tiên của Ghibli mà tôi xem là My Neighbor Totoro.

Bộ phim là câu chuyện kể về hai chị em nhỏ cùng bố chuyển nhà đến một vùng nông thôn, tại đây với tính tò mò của mình họ đã khám phá ra bí mật của khu rừng bên cạnh ngôi nhà mới của họ đó là có một con “Quái vật” tốt bụng Totoro. Khi xem phim tôi được cuốn theo những cuộc phiêu lưu nhỏ của hai chị em, lúc đó những ký ức của tuổi thơ tràn về với những trưa hè đầu trần đi dạo nắng, bắt kỳ nhông, cào cào …. Tiếp tục đọc

Tootsie (1982)

Thêm một bộ phim tuyệt vời nữa của Dustin Hoffman, phải nói là ông đã đạt tới đỉnh cao diễn xuất khi đóng hai vai trong cùng một bộ phim Michael Dorsey (vai nam) và Dorothy Michaels (vai nữ). Đây là một bộ phim hài rất thích hợp khi xem vào dịp cuối tuần Tiếp tục đọc

Rain Man (1988)

Khi nhắc đến Tom Cruise thì có lẽ ai cũng biết đây là một diễn viên tài năng được biết đến với series phim hành động mission impossible, nhưng không phải ai dũng biết rằng trước đây anh cũng đã đóng trong một bộ phim tình cảm rất nổi tiếng, bộ phim được bình chọn là 1 trong 100 bộ phim hay nhất mọi thời đại của IMDB Tiếp tục đọc