American History X (1998)

Hợp chủng quốc Hoa Kỳ là cái tên mang đầy đủ ý nghĩa mà tôi muốn dùng trong bài viết này, nhưng có lẽ cái tên dài dòng lê thê đó lại khiến cả bài viết lủng củng, chán chường khi mà cứ nhắc đi nhắc lại nó hoài. Thôi thì gọi ngắn gọn là nước Mỹ vậy

Sau khi tuyên bố ly khai khỏi Anh Quốc, nước Mỹ chính thức khẳng định nền độc lập vào ngày 4 tháng 7 năm 1776 cùng với bản tuyên ngôn độc lập nổi tiếng đã truyền cảm hứng cho nhiều bài phát biểu nổi tiếng khác như của Martin Luther King Jr. và Abraham Lincoln. Bản Tuyên ngôn cũng ảnh hưởng đến nhiều tuyên ngôn độc lập của các nước khác như Việt Nam và Zimbabwe. Chắc chúng ta đã quá quen thuộc với câu nói “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”, nó là câu nói trong bản tuyên ngôn đọc lập của nước Mỹ được chính Bác Hồ sử dụng lại trong bản tuyên ngôn độc lập của Việt Nam.

Nhưng đời thì không như mơ, ai thì cũng có quyền! Nhưng đó chỉ được đảm bảo bởi tạo hóa hay là chúa trời chứ không phải con người. Con người với những tham vọng, những thiếu sót cũng được tạo nên từ tạo hóa đã tước đi cái quyền bình đẳng, quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc đó. Nước Mỹ giành được độc lập cách đây hơn 200 năm nhưng đó là độc lập của một quốc gia chứ không phải một con người. Sau cái năm 1776 ấy gần cả trăm năm, chế độ nô lê ở Mỹ mới được xóa bỏ, con người không bị coi là tài sản, không bị buôn bán, không bị quyết định sống chết bởi bàn tay của kẻ khác, nhưng nó chỉ là tự do trên giấy. Trong tâm tưởng của con người, hay thậm trí là trong thực tế với những hành động nằm ngoài vòng pháp luật, những bất công của chế độ nô lệ vẫn còn.

Cũng khoảng 100 năm sau, ngày 28 tháng 8 năm 1963, Martin Luther King, Jr. đọc bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ” từ những bậc thềm của Đài Tưởng niệm Lincoln. Có lẽ đến tận bậy giờ nó vẫn là một giấc mơ chưa hoàn toàn thành hiện thực, những ngày cuối năm 2014, biểu tình lan rộng ở Mỹ vì vụ bắn người da màu, ở một số nơi nó đã bùng phát thành bạo lực. Chỉ vì một người da màu mà lại khiến nước Mỹ rúng động! Không phải, đó chỉ là một giọt nước làm tràn những mâu thuẫn vốn âm ỉ trong lòng nước mỹ, sự phân biệt giữa những cộng đồng người da trắng và người da màu, trong tư tưởng, trong văn hóa, trong truyền thông và cả trong luật pháp.

Mỗi cộng đồng đều có những đặc điểm khác nhau mà người ta có thể mang ra để so sánh. Với cộng đồng người da màu tại Mỹ, người tiêu cực thường nhắc tới tỉ lệ tội phạm, dân trí thấp hơn cộng đồng người da trắng, người làm trong nghệ thuật thì người ta nhắc tới văn hóa Hiphop không chỉ tác động mạnh mẽ tới nền nghệ thuật nước Mỹ mà còn tác động tới nền nghệ thuật của cả thế giới, những người tích cực hơn thì họ nói chúng ta đều bình đẳng bất kỳ tôn giáo, màu da; còn những chính trị gia thì họ ca ngợi những đóng góp của cộng đồng người da màu, nhắc tới những con người da màu vĩ đại và những việc làm của họ.

Lịch sử của màu da là chiếm một phần lớn trong lịch sử nước Mỹ từ khi lập quốc cho tới nay. Nó được truyền lại qua các thế hệ giống như hệ tư tưởng vậy. Quy luật khắc nghiệt của cuộc sống: Số đông, kẻ mạnh thường áp đặt những suy nghĩ tiêu cực lên thiểu số và kẻ yếu thế, chúng ăn sâu vào tiềm thức, được lưu truyền thông qua những bài viết, những câu chuyện trong nhà trường, giữa cha mẹ và con cái, từ anh chị tới em và giữa bạn bè với nhau. Sự khác biệt lại đẩy những suy nghĩ tiêu cưc ấy lên đỉnh điểm.

Màu da, sự khác biệt dễ nhận thấy nhất và cũng khiến người ta dễ mù quáng nhất. Người da trắng chơi với người da trắng, người da màu chơi với người da màu. Nó chuyển từ khác biệt sang tách biệt, những điều tốt đẹp không được trao đổi, cộng đồng mạnh mẽ lại thêm mạnh mẽ, cộng đồng yêu đuối càng thêm yêu đuối. Nó như một vòng luẩn quẩn không lỗi thoát và xung đột xảy ra, nó gây ra đau khổ cho cả hai cộng đồng. Thật đáng sợ nếu một đám đông liều lĩnh được dẫn đầu bởi những kẻ khôn ngoan. Rồi sau biệt bao đau khổ người ta không nhận thấy ánh mặt trời như trong sách vẫn nói, họ làm lại cuộc đời, sửa chữa sai lầm. Nhưng có phải đã quá muộn!?

Bài viết lấy tựa đề một bộ phim nhưng không hề bình luận phim. Đơn giản là xem lại phim mà vẫn thấy nó quá hay, cảm hứng dâng trào liên tưởng đến quá khứ, hiện tại và “dòng chảy” thời sự nóng bỏng. Dù gần như không nói gì về bộ phim nhưng tác giả vẫn khẳng định rằng đây là một bộ phim rất rất hay, những gì tác giả viết chỉ là những thứ nhỏ bé nhàm chán trong vô vàn những cái hay ho khác của bộ phim.

Link American History X

Bộ phim đạt 8.6/10 điểm IMDB

American history x

 

 

Advertisements

7 thoughts on “American History X (1998)

  1. Em đang bị phim này ám suốt mấy tuần rồi muốn viết cả cảm nhận mà bị lỗi font T_T em thích cái cách quay phim đen trắng theo dòng hồi tưởng của Danny về Derek, rồi đoạn cuối Derek ôm xác Danny với cái “conclusion” của Danny. Em từng đọc ở đâu là đoạn cuối sẽ là Derek đứng cạo đầu trong phòng tắm sau khi Danny chết, nhưng may sao mà đoạn đó đã bị bỏ ko thì nó sẽ thành cái vòng lặp đi lặp lại ngừng

    Liked by 1 person

    • Mình thì thích cái kịch bản của nó, Danny Vinyard viết một bài luận về American history X lại thông qua chính người anh thân thiết. Thích diễn xuất tuyệt vời của Edward Norton, rất ấn tượng với cảnh anh bị bắt sau khi giết 2 tên da đen, cười đùa khi cùng làm việc với một người da đen khác trong tù, lúc đó mọi định kiến, ranh giới bị xóa bỏ, lúc anh khóc khi noi chuyện với một người thầy da đen – Chính những con người khác màu da đó lại cứu anh khỏi nhà tù. Và lúc anh ây ôm đứa em bị bắn chết trong nhà vệ sinh nữa, lần đầu tiên xem phim mình đã cực kỳ hụt hẫng với cái kết đó.

      Liked by 1 person

      • Ôi đm lỗi font -_- đoạn Derek bị bắt, toàn bộ cơ thể làm theo mệnh lệnh cảnh sát nhưng khuôn mặt thì khó tả, kiểu như tự hào nhướng mày cười với đứa em. Còn bạn Edward Furlong thì dòm lại trong phim này hay thế, đẹp thế mà bây giờ T_T

        Liked by 1 person

        • Đúng kiểu cười tự đắc của trẻ trâu luôn, bị đuổi khỏi nhà, định cuốn gói vào sáng hôm sau mà đúng cái đêm đó ra đi theo cách không thể hoành tráng hơn.
          Terminator 2 là phim đáng giá thứ 2 Edward Furlong đóng, còn lại chẳng còn gì. Tài năng sớm nở chóng tàn. Đúng là đáng tiếc thật. 😦

          Liked by 1 person

          • Bạn Edward Norton thì phim nào cũng khủng mà khủng nhất ngay từ đầu là Primal Fear, ta nói đến đoạn cuối may chưa đọc spoil nên há họng ko ngậm dc 😀 còn Edward Furlong thì hình như ko suy nghĩ cân nhắc kĩ khi nhận vai thì phải, sau T2 toàn nhận mấy phim thị trường có cảm giác hơi rẻ rẻ mặc dù bạn diễn thì khỏi chê :(( em kết phim Before and After với Little Odessa của bạn í lắm. Mà nguồn căn do ko dc định hướng kĩ mà lại đi cặp vs cái cô gia sư hơn mười mấy tuổi từ hồi đóng T2 xong thì phải, ta nói quá uổng

            Số lượt thích

            • Mình thấy Edward Furlong diễn cũng rất tốt. Thấy trong nhiều phim thì anh này đều được vài vai một nhân vật khá thông minh, nhưng ngoài đời hình như Edward Furlong chỉ là người may mắn chứ không hẳn là thông mình trong việc nhận vai. Đúng như bạn nói, diễn viên giỏi cần phải thông minh trong việc chọn kịch bản, nó thể hiện việc tôn trọng bản thân lẫn tôn trọng khán giả nữa, thế thì sự nghiệp mới lâu dài. Như Tom Hank với Brad Pitt vậy. 🙂

              Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s