We Were Soldiers (2002)

Mặc dù đầy gần như hoàn toàn là một bộ phim Mỹ nhưng tôi sẽ vấn đánh dấu nó trong mục phim Việt vì trong phim có sự tham gia của các diễn viên Việt Nam và nó kể về cuộc chiến tranh giữa Việt Nam và Mỹ. Were Were Soldiers là cách vớt vát sự tự hào ít ỏi còn sót lại của người Mỹ trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Tôi không cho rằng người Mỹ không có quyền có một chút tự hào về họ trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam cho dù kết cục họ là những người thất bại, bất cứ ai cũng có quyền được tự hào về sự dũng cảm của mình, về tình đồng đội và cả những hy sinh của họ. Nhưng sự tự hào không có nghĩa là họ có thể kể lại lịch sử bằng cái nhìn lấp liếm phiến diện về lịch sử, nâng cao bản thân bằng cách đánh giá thấp đối thủ là cách làm tồi tệ nhất. Khi xem bộ phim này tôi có cảm tưởng rằng đạo diễn là một kẻ ngây ngô, diễn tả cuộc chiến theo cách nhìn của một đứa trẻ chưa trưởng thành khi có quá nhiều tình tiết phi lý trong trận đánh giữa lính Mỹ và lính Việt Nam: Ông đại tá Mỹ đi lại đàng hoàng giữa làn mưa bom bão đạn mà không hề hấn gì, và tầm bắn của AK (vũ khí chủ yếu của lính Việt Nam) là hơn 200 m nhưng không hiểu sao họ lại ngây ngô đến nỗi không bắn từ xa mà cứ chạy tới cho lính Mỹ nã đạn vào – có lẽ đó là sự hoang tưởng thái quá của đạo diễn mong muốn tìm ra cái gì đó để người Mỹ có thể tự hào về cuộc chiến của họ ở Việt Nam.

Trong bộ phim này có sự tham gia của diễn viên nổi tiếng Đơn Dương, anh vào vai một đại tá của bên Việt Nam. Khi tham gia phim We Were Soldiers anh nghĩ rằng mình sẽ được đánh giá cao khi vào vai này nhưng kết quả lại quá khắc nghiệt, chính bộ phim này đã tạo nên bi kịch của cuộc đời Đơn Dương. Sau bộ phim này anh đã không thể tiếp tục cuộc sống ở Việt Nam và phải sang đinh cư ở Mỹ. Thực sự tôi cũng nghĩ rằng Đơn dương đã sai lầm khi tham gia bộ phim này, nhưng nhìn đi cũng phải nhìn lại khi cộng đồng đã quá độc ác và khắc nghiệt khi đã không bao dung với chính đồng bào của mình – không chỉ Đơn Dương sai lầm mà rất nhiều người chỉ trích và phản đối gay gắt anh cũng đã sai lầm, họ cho rằng lính Mỹ độc ác nhưng có lẽ họ còn độc ác hơn cả lính Mỹ bởi lính Mỹ họ giết người Việt Nam, còn họ, người Việt Nam lại chặn chính con đường sống của đồng bào mình.

We were soldiers

Link: 720p

Trong bộ phim, có rất nhiều người chỉ trích rằng hành động của Đại tá Nguyễn Hữu An đâm sau lưng lính Mỹ và việc ông ra lệnh giết tất cả lính Mỹ và không giữ lại tù binh là đã làm xấu đi hình ảnh của Quân đội nhân dân Việt Nam. Đối với những người có cái nhìn khắt khe và ảo tưởng thì đúng là như vậy, nhưng tôi có cái nhìn hoàn toàn khác, trong chiến tranh thì đâm đằng trước hay đâm đằng sau thì có gì khác nhau, ảo tưởng rằng cứ phải đâm đằng trước chắc chỉ có ở những kẻ ngu ngốc và thích mơ mộng hão huyền. Hay việc giết tất cả lính Mỹ liệu có sai lầm!? Tôi có nhớ một cảnh trong bộ phim Việt Nam từng được công chiếu chính thức trên VTV, khi một anh lính mới giết được một tên lính Pháp thì anh ta đã thực sự mừng, mừng đến muốn khóc khi giết được kẻ thù đã chà đạp lên cuộc sống yên bình của họ, đã giết bố mẹ, anh chị của họ. Và cả việc bắt giữ tù binh là việc quá dễ dàng đối với lính Mỹ khi điều kiện về tài chính, lương thực và thuốc men của họ không quá khó khăn; nhưng còn đối với Quân đội nhân dân Việt Nam thì lại hoàn toàn khác, bắt thêm một tù bình thì chỉ khiến mọi việc thêm khó khăn khi cuộc sống chiến đầu đầy gian khổ, thiếu thốn cả về đạn dược, lương thực và thuốc men.

Sau khi xem xong bộ phim này tôi đã có cái nhìn mới về chiến tranh Việt Nam. Đất nước chúng ta đã trải qua hai cuộc chiến lớn, đánh bại thực dân Pháp, phát xít Nhật và đế quốc Mỹ. Tôi tin chắc rằng Việt Nam có rất nhiều hy sinh, nhiều hơn cả lính Mỹ nhưng tại sao trong chương trình lịch sử dạy trên nhà trường thì gần như mọi mất mát đều bị bỏ qua. Tôi nhớ rằng sau mỗi bài học trên trường thì những chi tiết quan trong nhất đều là chúng ta đã giết bao linh Mỹ, thu bao nhiêu súng, hạ bao nhiêu xe tăng và máy bay. Chính đều đó đã tạo ra một thế hệ mù quáng khi nhìn về chiến tranh, chỉ tạo ra những kẻ chỉ biết tự hào về chiến tích của ông cha nhưng không hề tạo ra một thế hệ biết trân trọng những mất mát của họ.

Xem thêm chi tiết về bộ phim này tại WIKIPEDIA

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s